Showing posts with label Tâm Tình. Show all posts
Showing posts with label Tâm Tình. Show all posts

BẦU HAY BÍ

BẦU HAY BÍ

Mùa hè năm rồi, tôi  có dịp đến nhà người bạn chơi. Được cô bạn đưa ra vườn sau để khoe giàn bầu. Chu choa ơi, cô bạn tôi có tay nuôi thế nào mà giàn bầu đầy trái, ít nhất 20 trái vừa to vừa bé, chúng tôi luôn miệng suýt xoa, đi xem từng trái một, cô bạn tôi hãnh diện vô cùng và cũng không ngần ngại chỉ dẫn cho tôi cách trồng và chăm sóc!
Thế rồi, năm nay mùa đông lạnh lẽo qua đi, ánh nắng vàng ấm, trời trong xanh, gió hiu hiu thổi, nhẹ đưa nàng xuân trở về! Vợ chồng tôi vui mừng quá đổi vì chỉ chờ có thế để có thể đi mua cây về trồng. Vì lúc nào cũng mơ trồng được giàn bầu như chị bạn, nên việc đầu tiên là đi mua cây bầu con. Công việc cũng dễ thôi, chỉ việc ra chỗ bán cây ươn sẵn là có đủ loại mình muốn. Thế là, vợ chồng tôi mang về 4 cây con mập ú, chồng tôi hì hục đào lỗ để trồng xuống những cây con đó. Sau đó, ngày nào đi làm về cũng lo tưới cây, bón phân, nhổ cỏ..! Nó cũng không phụ công sức của chúng tôi,  ngày qua ngày cây con lớn lên thấy rõ và không  đứng vững  được. Vợ chồng lại bàn phải làm giàn cho nó leo. Một lần nữa, chúng tôi lại đi ra Home Depot để mua cây đóng giàn, vì xe nhỏ không chở được, lại phải nhờ bạn có xe Van ra chở về giùm. Lại hì hục dựng giàn lên, cho cây leo lên, cứ thế cây bắt đầu leo lần lên và toả nhánh khắp giàn.
 Chúng tôi chỉ còn chờ để thấy những hoa trái như mình vẫn mơ ước! Ngày tháng cũng phải tới, những bông vàng bắt đầu tô điểm xen lẫn lá xanh um, trông đẹp mắt vô cùng!
Ủa mà sao bông màu vàng? Bạn tôi ghé qua và hỏi. Tôi cũng không biết. Phải màu trắng mới là Bầu, màu vàng có lẽ là Bí đó.!  Chúng tôi có kinh nghiệm bao giờ đâu, thôi thì bầu hay bí gì cũng được, làm ơn ra trái cho chúng tôi nhìn là được rồi. Tôi hơi quê và trả lời bạn tôi như thế. Bạn tôi còn hướng dẫn, muốn cho có nhiều trái mình phải chấm nụ hoa thì hoa mới đậu. Ôi sao mà rắc rối quá vậy!
Nghe theo lời bạn, tôi  phân công ông xã tôi có nhiệm vụ chấm bông đực qua nụ hoa cái. Nghề của chàng mà! Thế là, ngày nào, tôi cũng thấy nhà tôi tận tụy ra vườn, tưới nước, nhổ cỏ và  lấy từ nụ này chấm qua nụ kia một cách chăm chú..!
Suốt thời gian gần 30 năm chung sống, tôi chưa bao giờ thấy nhà tôi làm vườn, hay thích thú công việc trồng bông trồng hoa chứ đừng nói chi trồng trọt.  Trời cũng không phụ kẻ khù khờ, một ngày nọ, chồng tôi kêu to: Mình ơi ra đây xem này. Tôi vội chạy ra, nhà tôi  kéo tay tôi chỉ vào chỗ vừa lú ra một trái bí non và khẻ nói như sợ nói lớn trái bí sẻ teo lại hay chỉ chỏ nó mắc cở chăng. Nhà tôi thực sự vui và nói: “Mình thấy đó, có trái chứ bộ, đâu có tệ phải không?” Tôi cũng đùa lại, ờ có bao giờ tôi nói mình tệ đâu mà lo! Thế rồi, ngày ngày vợ chồng chúng tôi sau khi cơm chiều xong lại ra vườn để nhìn giàn bầu đơm hoa kết trái, mong sao nó ra nhiều trái để có thể khoe với bạn và biếu bạn bè ăn lấy thảo. Mỗi khi có bạn đến chơi, chúng tôi đều dẫn ra vườn để khoe giàn bí và ngồi  nhâm nhi nói chuyện, ngắm hoa, ngắm trái! Ai cũng xí phần, trái này là của tôi đó nhé, trái kia tớ khắc tên tớ rồi đó, những ngày tháng chờ cho bí lớn cũng là những ngày tháng thật vui với vợ chồng tôi, tôi luôn nghĩ trong đầu, sẽ biếu anh chị này trái này, anh chị kia trái kia..Cứ nghĩ đến ngày đem bí đi biếu, tôi  thầm vui trong lòng vì ít ra mình cũng thành công trong việc trồng trọt..
Thế rồi, bí chưa kịp lớn như ý muốn, một cơn mưa bão và nhiệt độ xuống thấp chưa từng xảy ra vào mùa hè năm nay. Sáng thức dậy, vợ chồng vội chạy ra xem. Ôi thôi! Một giàn hoa vàng đã bắt đầu rúm lại, lá héo, tiếp theo những ngày sau đó, từng nụ hoa rời cành, từng cánh lá vàng rời thân, và những trái bí non bắt đầu teo từ từ rồi rời cuống. Chúng tôi nhìn những trái bí non rơi rớt mà không biết làm sao cứu vãn. Chỉ còn lại 3 trái treo tòn teng mà cũng không lớn đều, trên thì to, dưới thì teo thấy thãm hại!! Tôi bắt đầu so đo và cằn nhăn ông xã. Mình xem đó, bao nhiêu công sức, bao nhiêu tiền của đổ vào mà chỉ còn được có 3 trái thì thật là phí, đóng cái giàn mất 50 đồng, thêm gần 20 bao phân cho nó, thật uổn công, tốn của! Ông xã tôi cũng hơi ấm ức vì đã bỏ bao nhiêu ngày tháng để làm công việc của loài ong, thế mà chỉ có vỏn vẹn ba trái có đau không chứ? Quá chán nãn, chúng tôi thề không bao giờ trồng nữa.
Những ngày sau đó, chúng tôi không thèm ra vườn và sau bữa cơm chiều hàng ngày, mạnh ai nấy vào phòng riêng để vào computer hoặc xem phim  mình thích. Tuy nhiên, hai chúng tôi đều cảm thấy thiêu thiếu một cái gì.. Suy nghĩ lại, chúng tôi nhận ra cái mà chúng tôi thiếu là thời giờ cho nhau.
Đúng  thế, hai chúng tôi nhớ lại những ngày vui khi ngồi bên nhau ở vườn sau, ngắm nụ hoa vàng của bông bí, nhắc chuyện xưa khi còn ở quê nhà, nhớ lại những bữa cơm gia đình có đọt bí xào, có nồi cá kho thật đậm đà! Ôi sao là nhớ, nhớ về quê hương với những bữa cơm chất ngất tình quê! Rồi lại nhớ đến những giờ phút bên nhau bên tách trà, nhìn hoa nở, nhìn những cụm Bonsai vừa bé tí ti ôm quanh tảng đá, nhìn ngắm hoa đủ màu  khoe sắc! Trong thế giới  riêng tư của mãnh vườn bé nhỏ sau nhà, chúng tôi tìm lại được những ngày thật vui bên nhau trong khung cảnh thiên nhiên  mà Thiên Chúa đã ban cho gia đình chúng tôi. Trong giây phút cảm nhận đó, chúng tôi cùng thốt lên: Sang năm sẽ trồng lại bí hoặc bầu và sẽ làm tốt hơn! 


Vi phương

NĂM VIÊN ĐÁ

NĂM VIÊN ĐÁ
Những tháng ngày của mùa hè quá ngắn ngủi, qua nhanh quá. Nhất là năm nay, khi mà tôi đã có quyết định từ giã gia đình để đi theo con đường mà tôi đã ước muốn.
Do đó, tôi đã phải lo sắp xếp mọi thứ nào là giấy tờ, nào là vật dụng, cái nào đem theo, cái nào để lại nhà. Thời gian qua nhanh đến nỗi tôi không còn kịp giờ để làm một số việc mình muốn làm mà chưa làm được hoặc đi thăm một số bạn bè thân quen cũng không sao có giờ đến thăm!
Đêm đã về khuya, trời se sẻ lạnh, cái lạnh nhè nhẹ của mùa Thu. Mùa Thu bao giờ cũng là mùa kỷ niệm đối với tôi. Không hiểu sao tôi yêu thích mùa Thu và mê mải ngắm nhìn những chiếc lá vàng rơi nhẹ. Mà thật vậy, nếu không có lá vàng rơi thì mùa Thu không thể có. Nếu lá cây không ngả màu thì tôi làm sao biết Thu sang! Cứ độ Thu về, tôi lại thích một mình lang thang dưới hàng cây rợp bóng bên đường, nhìn ánh nắng xuyên qua cành cây kẻ lá, nhìn lá xanh chen lẫn lá vàng, lá đỏ lẫn với lá nâu lá tím. Tôi mê mẩn ngắm nhìn và dù bước chân tôi có dẫm nhẹ lên những chiếc lá thì tiếng kêu đau thương xào xạc của xác lá đang nằm trơ vơ để trở về với lòng đất, vẫn cho tôi một cảm giác của mùa Thu. Chính lúc đó là những giây phút tôi lắng đọng tâm hồn để nhìn lại tôi, một ngày nào đó tôi cũng sẽ trở về đất bụi để chấm dứt cuộc hành trình trên dương thế. Nhiều lúc nhìn lá vàng rơi nhẹ chỉ vì một làn gió thoảng, để rồi nhìn lại cuộc đời mình cũng sẽ chóng qua như thế!
Ngày mai lên đường. Ngày mai cũng là ngày mới đối với tôi vì tôi đã chọn một lối đi trong dòng sinh mệnh của đời tôi.
Trằn trọc không ngủ được, mặc dù lòng bảo lòng phải đi ngủ sớm để có sức, cho mặt mày tươi tỉnh khi đến nơi xa lạ. Thế mà tôi không làm sao bắt hai con mắt nhắm lại được. Ép buộc hai mắt cũng bằng thừa vì chính trong tâm tôi vẫn còn những vấn vương gợi nhớ… Tôi nhảy xuống giường để lục lạo xem lại một lần chót. Nhiều thứ quá. Thứ nào cũng cần. Thứ nào cũng có ít nhiều kỷ niệm. Biết chọn cái nào, bỏ cái nào đây. Phân vân nghĩ ngợi! Nhìn vào tủ collection những kỷ vật của tôi, những món đồ mà tôi ưa thích, từ một chiếc lá được ép, một bao thơ từ thủa mà bạn tôi gửi cho tôi có một con tem quý giá, một cánh phượng đỏ ép trên trang giấy trắng ghi nhớ thủa học trò với nhiều mộng mơ, với mối tình thầm yêu được dấu kín, với những bài thơ tình sầu tôi đã viết theo năm tháng để rồi giữ riêng cho mình mà chưa bao giờ gửi đến cho một ai, với những bài suy niệm tôi đã góp nhặt từ những bài chia sẻ của những Linh Mục mà đã đánh động lòng tôi… Rồi lần tay mở những ngăn đựng những viên sỏi, viên đá. Nói đến đá, phải nói đó là thú đam mê của tôi. Biết bao là đá tôi đã nhặt lượm từ những nơi tôi đã đi qua trong đời. Mỗi lần đi du lịch một nơi nào tôi đều tìm cho ra một viên đá nhỏ rồi mân mê nhìn ngắm mọi khía cạnh và chùi rửa thật sạch để rồi bỏ vào một ngăn riêng với ghi chú rõ ràng ngày tháng, nơi chốn và những nét đặc trưng của nơi đó. Tôi sững sờ khi bàn tay tôi chạm vào năm viên đá nhỏ, màu sắc và hình thù khác nhau, với hàng chữ ghi vội: “Việt Nam - Cao Nguyên - Ba lượm cho con”. Tự nhiên hai hàng nước mắt tôi trào ra. Tôi áp vào lồng ngực và thầm gọi Ba ơi.
Phải rồi, đây là những viên đá trong một chuyến đi thăm bà con ở Cao nguyên ba đã lượm cho tôi vì biết tôi thích sưu tầm đá. Ba ơi, làm sao con quên được mỗi lần đón ba từ xa trở về, con luôn nhận được quà của ba. Vì thế con đã dành phần soạn đồ ra cho ba, để xem ba mua được những gì, và quà gì cho con, cho em của con và riêng cho mẹ. Ba thật tuyệt vời, luôn mua tặng mọi người đúng như sở thích của người đó. Con đã vui vẻ nhận phần quà của con. Nhưng điều làm con ngạc nhiên và xúc động quá thể, đó là ba đã bỏ công đi tìm những viên đá đẹp để cho riêng con. Ba biết con thích sưu tầm đá, vì con nhớ khi con còn bé, mỗi lần đọc kinh tối ba đều đọc đoạn  Kinh Thánh ngắn cho con và khi ba đọc đến đoạn “Chúa là núi đá cho con trú ẩn…Núi đá, thành trì bảo vệ con, chính là Chúa. (Tv: 30) Ba đã giảng giải cho con nghe về công dụng của đá. Cho dù viên đá bị loại ra cũng được thợ nề dùng để nâng đỡ góc tường và nhờ đó con thích được nhìn ngắm những viên đá, cũng như những núi đá vì trong tâm hồn con, núi đá chính là tình yêu của Chúa luôn là nơi con ẩn náu! Nhìn 5 viên đá trên tay, con thắc mắc hỏi ba, sao ba lại lượm chỉ năm viên đủ màu mà không lấy một hoặc hơn năm. Ba âu yếm nhìn con và hỏi con biết vì sao không? Con mù tịt lắc đầu vì con đâu có thâm trầm như ba, con vẫn xem ba như một nhà hiền triết của con mà. Ba hiền lành, ít nói nhưng những lời ba nói cho con bao giờ cũng chứa đựng một triết lý nhân sinh để dạy con nên người. Ba đã từng nói với con, ba muốn con Thành Nhân, thành một người hữu dụng, biết lấy tình yêu đế sống với đời, biết lấy nhân nghĩa làm nền cho cuộc sống. Ba đã hỏi con lần nữa vì sao ba cho con năm viên đá mà không hơn không kém. Con hơi bực mình vì sự thiếu hiểu biết của con. Nhưng ba đã ôn tồn cho con biết sở dĩ ba lượm năm vì số năm tượng trưng cho năm đức tính mà con người cần phải có, đó là “Nhân, lễ, Nghĩa, Trí, Tín”. Tổ tiên ta rất trọng năm đức tính căn bản đó và đã truyền dạy cho con cháu từ đời này đến đời sau tuân giữ và áp dụng ngay trong những vật dụng hàng ngày để ghi nhớ, như khi may áo các cụ xưa bao giờ cũng kết năm hột nút lên chiếc áo để nói lên năm ý nghĩa trên cho dù chiếc áo chỉ là vật che thân, nhưng vẫn phải trong khuôn khổ đạo lý. Ðó và năm đức tính căn bản cho con người mà chữ đầu tiên bao giờ cũng là Nhân! Nghe lời dẫn giải của ba, con thật hãnh diện vì con đã có một người ba luôn sống và dạy con những lời của thánh hiền. Con lại thắc mắc tại sao ba lại lượm tại Cao Nguyên mà không phải nơi nào khác, ba cũng đi du hành nhiều nơi kia mà? Ba lại phải giải thích cho con vì đó là miền Trung là tâm điểm giữa miền Bắc và Miền nam của VN. Những món quà ba cho con đều rất có ý nghĩ và thâm thuý vô cùng.
Thế rồi vận nước nổi trôi. Ba muốn con ra đi, vì ba biết rõ bản tính hiền lành của con. Những suy tư của con và cách sống của con khó có thể hội nhập với hoàn cảnh hiện giờ. Ba không muốn con trở thành một người bơi ngược dòng thời gian để lãnh trăm cay nghìn đắng của một cuộc sống không có ngày mai, không có đạo lý! Ba muốn con phải dứt khoát ra đi, dù trong thâm tâm chắc chắn ba không muốn xa rời đứa con mà ba rất quý yêu. Riêng phần con, nghe nói được đi xa, con thật háo hức và rất muốn đi dù vẫn biết con rất yêu ba không muốn rời xa ba. Đôi khi nhìn ba với mái tóc điểm sương, hai mắt có phần mệt mỏi, con lại xót xa và không muốn rời ba. Để biện minh cho ý nghĩ có vẻ như bất hiếu của mình, con tự nhủ sống gần ba nhưng không giúp được gì cho ba thì làm gì, chi bằng ra đi đến một chân trời mới, mình sẽ làm lại cuộc đời, học hành giỏi giang, việc làm vững chắc để có thể giúp ba trong tuổi gìa thì hay hơn. Với ý nghĩ đó con chuẩn bị một cuộc ra đi mà lòng không ray rứt.
Rồi mùa Thu năm ấy, ba tiễn con lên đường! Bao nhiêu là luyến lưu, bao nhiêu là vương vấn. Nhìn mắt ba đượm vẻ sầu buồn, thân già gầy yếu, con biết ba đã cố gắng kiềm chế nỗi đau vì xa con. Phần con cũng thế, nước mắt con luôn chực tuôn trào, nhưng con cũng cố giữ lại vì nhớ lời ba vẫn khuyên con: “Con gái út của ba phải sống xứng đáng, đừng vì tình cảm ủy mị, hãy can đãm và vươn lên trong cuộc sống. Con phải hứa với ba cố gắng học hành để trở nên người hữu dụng, nhất là phải có lòng nhân. Ba tin tưởng con yêu quý của ba”. Con nghẹn ngào ôm ba thật chặt như một lời đoan hứa. Con không để ba hổ thẹn vì con…
Ba phải đẩy con ra khi tiếng loa mời hành khách ra cửa để lên phi cơ. Ngồi vào phi cơ, con vội rút khăn lau mặt vì nước mắt lăn dài trên má lúc nào con không hay. Ba tha lỗi cho con vì con đã khóc, nhưng con yêu ba mà, nay cha con xa cách làm sao con cầm lòng được. Nhìn lại 5 viên đá của ba cho con mà con đã đem theo, nghe như những lời khuyên, những nhắc nhở của ba… Buồn vì xa ba, xa Tổ Quốc, xa bạn hữu thân tình… vì cuộc hành trình dài, quá mệt mỏi con thiếp dần vào giấc ngủ!
Đến xứ người với những ngỡ ngàng trước mắt, với hai bàn tay trắng, với kiến thức thô thiển mặc dù con đã tốt nghiệp, đã có việc làm tại một bệnh viện lớn ở Saigòn, nhưng nơi xứ người dù có bằng cấp cao đến đâu nếu muốn theo nghề cũng phải học lại. Đó là một trở ngại rất lớn cho những người mới đến như con. Tuy nhiên con luôn ghi nhớ lời ba dặn. Con đã không nản lòng, con phải vươn lên và vì tình thương của ba cho con, vì con không muốn ba buồn lòng và thất vọng về con. Con đã mạnh dạn ghi tên học lại. Cũng chán nản lắm ba ạ, vừa làm vừa đi học, nhiều khi con không còn đủ thời giờ để nuốt miếng cơm vô bụng, nói chi ngủ nghỉ. Mỗi lần con muốn bỏ cuộc con lại nhớ về ba và với tháng ngày chịu đựng, gian khổ con cũng đã học xong và kiếm việc làm vừa ý.
Dù có công ăn việc làm, tương lai tươi sáng, con đã có thể lo cho tuổi già của ba như lòng con mong muốn. Thế nhưng con lại luôn có những khắc khoải, muốn kiếm tìm một điều gì đó, vượt hơn những ước muốn thường tình của phận nữ nhi.
Sau những năm tháng dài cầu nguyện, suy tư, kiếm tìm, con đã tìm được cái mà con khao khát, cái mà làm cho lòng con rạo rực một niềm vui. Ðó là con đường theo Chúa. “Con đi tu!”
Ba kính yêu của con, quyết định theo tiếng gọi mời của Chúa, con biết không phải dễ cho con đâu, vì như ba biết con của ba có lắm đam mê, hay mủi lòng và thích tìm tòi học hỏi. Con còn nhớ ngày con còn nhỏ họ hàng bà con, xóm giềng hay than phiền với ba vì con hay hỏi, gặp họ là hỏi đủ thứ chuyện, làm mất thời giờ của họ để họ phải giải thích cho con. Con còn thú đam mê đọc sách, nhiều đêm con còn lén đem đèn pin vào giường trùm mền để đọc sách…Thế thì trong đời sống tu trì chắc chắn con phải từ bỏ những ước muốn, những đam mê của mình. Kỷ luật nhà dòng đâu cho phép một nữ tu làm theo ý mình muốn, sống tập thể nên bắt buộc mọi tu sinh phải theo lề luật chứ.
Tất cả những thử thách đó, con nghĩ với ơn Chúa con có thể chịu được, duy chỉ có vấn đề gia đình là mối quan tâm to lớn nhất trong con. Con lo âu, vì nếu con chọn con  đường theo Chúa thì ai là người săn sóc ba đây! Với tuổi đời của ba, ba cô đơn một mình ở quê nhà, lấy ai người săn sóc, lấy ai đỡ đần sớm hôm… Cứ nghĩ về ba, lòng con xót xa và hối tiếc vì con không làm tròn trách nhiệm của một người con!
Ba ơi! Con nhớ nhiều về ba. Ba muốn út của ba hạnh phúc nên thúc giục con ra đi. Ra đi với một tấm ảnh tương lại cuộc đời ba ngầm vẽ cho con khi đến xứ người. Chắc ba vui lắm vì thấy được sự thành công của con. Con không biết tấm ảnh ba vẽ cho cho con là tấm ảnh gì. Chắc là tấm ảnh một đứa con đang hạnh phúc, một con người có lòng NHÂN. Lần này tự con vẽ lấy một tấm ảnh cho riêng con. Tấm ảnh một đời tận hiến. Con không biết ba có vui khi biết con chọn lý tưởng sống này hay không. Tuy nhiên con tin rằng, bất cứ chọn lựa nào của con, ba đều vui, với một điều kiện là con phải sống với tấm lòng NHÂN ÁI. Vậy thì lần ra đi này, sự lựa chọn lần này của con chắc chắn làm ba vui vì con nghe theo tiếng mời gọi của Chúa để đem tình thương của Chúa ra đi phục vụ cho mọi người nhất là những người cùng khổ. Con đã đáp trả tiếng mời gọi của Chúa và cũng chính là mong ước của ba phải không thưa ba yêu dấu của con.

Lễ Đức Mẹ Dâng Mình vào Đền Thánh

   Nov-21-2011

THƯ GỬI EM

THƯ GỬI EM,
Đã lâu lắm rồi, có lẽ từ ngày em đi tu, chị đã không còn chia sẻ những cảm nghiệm bản thân qua bài kinh Thánh mỗi ngày với em. Chị nghĩ là khi vào nhà dòng, em có nhiều thời giờ suy niệm lời Chúa, em có nhiều giờ học hỏi lời Chúa và sống lời Chúa và hàng ngày em còn được các linh mục hướng dẫn đường tu đức vì thế mà chị đã ngưng viết cho em.
Sáng nay, khi suy niệm bài Tin Mừng của thánh Matthew(18,12-14) Chúa nói với các Môn Đệ rằng:” Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc lại không để chin mươi chín con kia trên núi và đi tìm một con chiên lạc đó sao?” Và nếu may mà tìm được, thì Thày bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc…”
Em rất thương mến,
“Con chiên bị lạc” câu ngắn gọn đó nhưng đã làm cho chị suy nghĩ thật nhiêu, chị hình dung như thấy môt đàn chiên đang theo người hướng dẫn để tiến về phía trước, tiến lên ngọn đồi.  Trong đàn chiên đó cũng có những con ngoan hiền, lặng lẻ theo chủ, cũng có những con chạy nhảy tung tăng, vừa đi vừa nhìn ngang ngó dọc, chèn con này, hích con kia để mình có rộng chỗ cho bước chân của mình, cũng có những con còn dẫm lên con khác để đi, để mình được thênh thang trên lối về. có những con tuổi già sức yếu hay bệnh tật bị rớt lại phiá sau, nhưng không bỏ cuộc, vẫn tiến bước. Rồi một con láu cá, cũng chưa hẳn, có thể đó là con có tâm hồn lãng mạn chăng, cô nàng chiên hay anh chàng chiên này thích ngắm hoa, thích nhìn dòng suối chảy, thích ngụm nước ngọt từ dòng suối mát, thích nghe tiếng rạt rào của dòng thác đổ và thả hồn vào làn gió mát hiu hiu …Rồi bị lạc, rồi không còn biết lối mà về. Thế mà, người mục tử đã biết mình bị mất một con! Có phải chăng vì người mục tử yêu thương đàn chiên của mình nên quan tâm từng con một, chăm sóc từng con một, để ý đến tính nết từng con một, nhờ thế mà phát hiện ra ngay con nào lạc mất… và Người mục tử hiền từ đó đã đưa chín mươi chín con lên đồi, nơi an toàn rồi trở lại tìm con chiên lạc!
Qua Bí Tích rửa tội, chúng ta được gia nhập Giáo Hội như những con chiên trong đàn chiên của Chúa mà Chúa chính là người Mục Tử hiền lành, yêu thương con cái của Ngài, nên Ngài quan tâm từng người một, săn sóc, nâng đỡ, ủi an vỗ về những khi chúng ta chùng bước, những khi chúng ta lang thang, mơ mộng hay đắm mình trong những thú đam mê, Chúa vẫn chờ, vẫn đợi để cùng chúng ta tiến bước. Nhìn lại bản thân chị, có những lúc đi trong đoàn lữ hành của Chúa, chị cảm thấy mệt mỏi vì đám đông, thấy bực người này hay ghét người nọ vì họ làm cản trở bước đường thênh thang của chị, có những khi chị chèn ép người này hay hích người nọ chỉ vì họ che ngang tầm nhìn của chị, cũng có những lời oán trách vì những người yếu đuối, già nua đi bên cạnh đã làm chậm bước chân của chị. Cũng lắm khi chị chen lấn để vượt lên phía trước, để được lợi thế mà không kể người đi bên cạnh chị là ai! Cũng vì những lý do đó biết đâu chính chị là nguyên cớ cho người ta bỏ Chúa, rời xa giáo hội chăng?  Chị đã làm lạc mất Con chiên!!!
Trong ơn gọi của mỗi người, nhiều khi chị phân vân, chúng ta đang ở vị trí nào ? Nếu là linh mục, tu sĩ các ngài có phụ với Thày mình để hướng dẫn đoàn chiên không, có quan tâm đến từng con chiên không? Có nâng đỡ những người yếu đuối cần sự giúp đỡ không? Có đi hai bên hoặc đi sau cùng để bảo vệ đoàn chiên không, hay chỉ muốn là người đi đầu để bước chân được thênh thang? Còn chính chị trong ơn gọi là con của Chúa, là một giáo dân trong đoàn chiên Hội Thánh, chị có quan tâm nhìn anh em bên cạnh không, bước chân của chị có cùng nhịp bước với anh em bên cạnh hay  muốn trổi vượt lên trên người khác bất chấp thủ đoạn? Nhớ lại chuyến hành hương Đất Thánh cùng Cha Peter Nguyễn Chí Thiết và cha Giuse Phạm Ngọc Tuấn, các ngài đã chia nhóm năm mươi người thành 5 nhóm nhỏ, có nhóm trưởng để hướng dẫn và săn sóc cho nhóm và mỗi người có một con số để người số 1 trông chừng người số 2 và người số 2 trông chừng người thứ 3...Cứ như thế từng người trông chừng nhau, nếu nhóm có người đi chậm thì chờ nhau và còn giúp nhau khiêng cả xe lăn lên đồi cao, vì một anh bạn bị đau không thể đi được…Tình thương đã được thể hiện vì thế đoàn hành hương năm đó được cha Thiết khen là đoàn hành hương đáng yêu nhất, kỷ luật nhất vui nhất trong đời của ngài trong hơn 50 lần ngài hướng dẫn hành hương…vì thế, không ai bị lạc mất! Qua đó chị đã học được bài học về tình liên đới, hổ tương trong sự yêu thương, chăm sóc cho nhau.
Em thương mến,
Trong gia đình chi, một đại gia đình hơn hai trăm người từ nhỏ tới lớn, thế mà không có một ai dâng mình cho Chúa để phục vụ Ngài. Chính vì thế khi được em tâm sự về ơn gọi, chị cảm động vô cùng và muốn em chấp nhận chị như một người chị để ít ra trong gia đình của chị cũng có được một người em đi tu. Điều đó làm chị vui lắm. Qua bài tin Mừng hôm nay và qua chút cảm nghiệm của chị, chị mong muốn và cầu xin Chúa chọn em trong ơn gọi mà Ngài muốn, dù em sẽ là Linh Mục hay sống đời chiêm niệm, dù ở bậc nào, ơn gọi nào chị chỉ cầu xin cho em sống thánh thiện đạo đức, hãy là một người phụ với người mục tử để giúp đoàn chiên, em hãy đi sau cùng của đoàn em nhé, vì Chính Chúa là người Mục tử hiền từ Ngài là đầu, Ngài luôn dẫn chúng ta đến nơi an toàn hạnh phúc, tuy nhiên Ngài cũng cần có những người cộng tác đi theo Ngài để trông chừng phía sau vì những con chiên lạc bao giờ cùng tuột lùi phía sau cho dễ trốn. Vì thế em phải đi sau cùng để giúp những con chiên bước châm hay thấy được những con chiên chùng bước để nâng đỡ. hay những con lạc bầy vì thích ngao du sơn thủy để đem về em nhé.
Em hãy an tâm cho dù mình đi sau, đi hai bên, hay đi giữa, chúng ta vẫn về đến bến bờ hạnh phúc vì Chúa chính là Đường, là người Mục Tử hiền lành, Ngài luôn chờ chúng ta, hãy vững bước theo Thày vì Ngài sẽ đưa chúng ta tới miền hạnh phúc viên mãn trên đỉnh đồi yêu thương.
Chị viết cho em như lời chúc HAPPY BIRTHDAY cho ngày em sinh ra.
Chị của em

Viphương
2013


Hoài Bão

Hoài Bão


Tôi cố gắng hết sức mình trong suốt sáu tiếng đồng hồ đau đớn để đưa vào đời một mầm sống! Chỉ vừa nghe hai tiếng” Con trai” từ miệng bác sĩ thốt ra là tôi đã lịm đi trong sung sướng.
Không biết tôi đã lã người trong bao lâu? Khi tỉnh lại, tôi thấy chồng tôi đang đứng bên cạnh giường, ôm con tôi trong lòng. Thấy tôi mở mắt, chàng cúi xuống đưa con cho tôi và nói: “Con nè em”
Ôi, con của mẹ! tôi với tay ôm con vào lòng, tôi triều mến hôn lên mặt, lên trán, lên những ngón tay nhỏ xiú của con tôi. Cái hôn đầu đời mẹ cho con đó, con rất yêu của mẹ! Nhìn mặt con tôi, cái mặt tròn xoe, hai mắt to mở lớn. Con đang cố nhìn mẹ phải không con?
Con có biết bố mẹ yêu con ngần nào không? Ngay từ khi con còn bé tí trong bụng mẹ, mẹ đã nuôi con bằng chính dòng máu của mẹ. Con lớn dần, con đạp và vùng vẫy trong bụng mẹ. Biết bao lần con đã làm mẹ đau đớn, cái đau hạnh phúc và vui sướng vì biết con mình đang phát triển khỏe mạnh và chờ ngày chào đời.
Ngày hôm nay đây mới đích thực là ngày hạnh phúc của đời mẹ:”Bố mẹ đã có con!”
Bố mẹ gọi con là An-Phong! Cái tên đã được chọn lựa kỹ càng để gọi con. Sỡ dĩ bố mẹ muốn chọn tên  An-Phong để gọi con là vì bố mẹ mong ước con sẽ là ngọn gió lành, gió an bình làm mát dịu tâm hồn những người con gặp gỡ!
Khi con lớn lên, mẹ không mong con sẽ là bậc vĩ nhân hay lãnh tụ, mà chỉ mong con có một tâm hồn an bình và thanh thoát! Có lòng nhân, biết yêu thương, sống có tình có nghĩa.
Mẹ mong con như làn gío nhẹ, khẻ lay động cỏ cây, giúp cho cánh hoa đồng nội đươm hoa, tươi nở trong nắng mai, cho tiếng suối rì rào hoà lẫn tiếng thông reo làm nên bản nhạc bất hủ ca tụng Đấng Chí Tôn.
Hơn thế nữa, dù con chỉ là làn gío nhẹ, nhưng hãy thổi một chút khí mát vào lòng người giữa buổi  trưa hè của cuộc đời con nhé!
Con yêu ơi, hoài bão của mẹ chỉ có thế!


Viết cho con
Victoria, Nov 26-1983