THƯ GỬI EM,
Đã lâu lắm rồi, có lẽ từ
ngày em đi tu, chị đã không còn chia sẻ những cảm nghiệm bản thân qua bài kinh
Thánh mỗi ngày với em. Chị nghĩ là khi vào nhà dòng, em có nhiều thời giờ suy
niệm lời Chúa, em có nhiều giờ học hỏi lời Chúa và sống lời Chúa và hàng ngày
em còn được các linh mục hướng dẫn đường tu đức vì thế mà chị đã ngưng viết cho
em.
Sáng nay, khi suy niệm
bài Tin Mừng của thánh Matthew(18,12-14) Chúa nói với các Môn Đệ rằng:” Ai có một
trăm con chiên mà có một con đi lạc lại không để chin mươi chín con kia trên
núi và đi tìm một con chiên lạc đó sao?” Và nếu may mà tìm được, thì Thày bảo
thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con
không bị lạc…”
Em rất thương mến,
“Con chiên bị lạc” câu
ngắn gọn đó nhưng đã làm cho chị suy nghĩ thật nhiêu, chị hình dung như thấy
môt đàn chiên đang theo người hướng dẫn để tiến về phía trước, tiến lên ngọn đồi.
Trong đàn chiên đó cũng có những con
ngoan hiền, lặng lẻ theo chủ, cũng có những con chạy nhảy tung tăng, vừa đi vừa
nhìn ngang ngó dọc, chèn con này, hích con kia để mình có rộng chỗ cho bước
chân của mình, cũng có những con còn dẫm lên con khác để đi, để mình được thênh
thang trên lối về. có những con tuổi già sức yếu hay bệnh tật bị rớt lại phiá
sau, nhưng không bỏ cuộc, vẫn tiến bước. Rồi một con láu cá, cũng chưa hẳn, có
thể đó là con có tâm hồn lãng mạn chăng, cô nàng chiên hay anh chàng chiên này
thích ngắm hoa, thích nhìn dòng suối chảy, thích ngụm nước ngọt từ dòng suối
mát, thích nghe tiếng rạt rào của dòng thác đổ và thả hồn vào làn gió mát hiu
hiu …Rồi bị lạc, rồi không còn biết lối mà về. Thế mà, người mục tử đã biết
mình bị mất một con! Có phải chăng vì người mục tử yêu thương đàn chiên của
mình nên quan tâm từng con một, chăm sóc từng con một, để ý đến tính nết từng
con một, nhờ thế mà phát hiện ra ngay con nào lạc mất… và Người mục tử hiền từ
đó đã đưa chín mươi chín con lên đồi, nơi an toàn rồi trở lại tìm con chiên lạc!
Qua Bí Tích rửa tội, chúng
ta được gia nhập Giáo Hội như những con chiên trong đàn chiên của Chúa mà Chúa
chính là người Mục Tử hiền lành, yêu thương con cái của Ngài, nên Ngài quan tâm
từng người một, săn sóc, nâng đỡ, ủi an vỗ về những khi chúng ta chùng bước, những
khi chúng ta lang thang, mơ mộng hay đắm mình trong những thú đam mê, Chúa vẫn
chờ, vẫn đợi để cùng chúng ta tiến bước. Nhìn lại bản thân chị, có những lúc đi
trong đoàn lữ hành của Chúa, chị cảm thấy mệt mỏi vì đám đông, thấy bực người
này hay ghét người nọ vì họ làm cản trở bước đường thênh thang của chị, có những
khi chị chèn ép người này hay hích người nọ chỉ vì họ che ngang tầm nhìn của chị,
cũng có những lời oán trách vì những người yếu đuối, già nua đi bên cạnh đã làm
chậm bước chân của chị. Cũng lắm khi chị chen lấn để vượt lên phía trước, để được
lợi thế mà không kể người đi bên cạnh chị là ai! Cũng vì những lý do đó biết
đâu chính chị là nguyên cớ cho người ta bỏ Chúa, rời xa giáo hội chăng? Chị đã làm lạc mất Con chiên!!!
Trong ơn gọi của mỗi người,
nhiều khi chị phân vân, chúng ta đang ở vị trí nào ? Nếu là linh mục, tu sĩ các
ngài có phụ với Thày mình để hướng dẫn đoàn chiên không, có quan tâm đến từng
con chiên không? Có nâng đỡ những người yếu đuối cần sự giúp đỡ không? Có đi
hai bên hoặc đi sau cùng để bảo vệ đoàn chiên không, hay chỉ muốn là người đi đầu
để bước chân được thênh thang? Còn chính chị trong ơn gọi là con của Chúa, là một
giáo dân trong đoàn chiên Hội Thánh, chị có quan tâm nhìn anh em bên cạnh không,
bước chân của chị có cùng nhịp bước với anh em bên cạnh hay muốn trổi vượt lên trên người khác bất chấp thủ
đoạn? Nhớ lại chuyến hành hương Đất Thánh cùng Cha Peter Nguyễn Chí Thiết và
cha Giuse Phạm Ngọc Tuấn, các ngài đã chia nhóm năm mươi người thành 5 nhóm nhỏ,
có nhóm trưởng để hướng dẫn và săn sóc cho nhóm và mỗi người có một con số để
người số 1 trông chừng người số 2 và người số 2 trông chừng người thứ 3...Cứ
như thế từng người trông chừng nhau, nếu nhóm có người đi chậm thì chờ nhau và
còn giúp nhau khiêng cả xe lăn lên đồi cao, vì một anh bạn bị đau không thể đi
được…Tình thương đã được thể hiện vì thế đoàn hành hương năm đó được cha Thiết
khen là đoàn hành hương đáng yêu nhất, kỷ luật nhất vui nhất trong đời của ngài
trong hơn 50 lần ngài hướng dẫn hành hương…vì thế, không ai bị lạc mất! Qua đó
chị đã học được bài học về tình liên đới, hổ tương trong sự yêu thương, chăm
sóc cho nhau.
Em thương mến,
Trong gia đình chi, một
đại gia đình hơn hai trăm người từ nhỏ tới lớn, thế mà không có một ai dâng
mình cho Chúa để phục vụ Ngài. Chính vì thế khi được em tâm sự về ơn gọi, chị cảm
động vô cùng và muốn em chấp nhận chị như một người chị để ít ra trong gia đình
của chị cũng có được một người em đi tu. Điều đó làm chị vui lắm. Qua bài tin Mừng
hôm nay và qua chút cảm nghiệm của chị, chị mong muốn và cầu xin Chúa chọn em
trong ơn gọi mà Ngài muốn, dù em sẽ là Linh Mục hay sống đời chiêm niệm, dù ở bậc
nào, ơn gọi nào chị chỉ cầu xin cho em sống thánh thiện đạo đức, hãy là một người
phụ với người mục tử để giúp đoàn chiên, em hãy đi sau cùng của đoàn em nhé, vì
Chính Chúa là người Mục tử hiền từ Ngài là đầu, Ngài luôn dẫn chúng ta đến nơi
an toàn hạnh phúc, tuy nhiên Ngài cũng cần có những người cộng tác đi theo Ngài
để trông chừng phía sau vì những con chiên lạc bao giờ cùng tuột lùi phía sau
cho dễ trốn. Vì thế em phải đi sau cùng để giúp những con chiên bước châm hay
thấy được những con chiên chùng bước để nâng đỡ. hay những con lạc bầy vì thích
ngao du sơn thủy để đem về em nhé.
Em hãy an tâm cho dù
mình đi sau, đi hai bên, hay đi giữa, chúng ta vẫn về đến bến bờ hạnh phúc vì
Chúa chính là Đường, là người Mục Tử hiền lành, Ngài luôn chờ chúng ta, hãy vững
bước theo Thày vì Ngài sẽ đưa chúng ta tới miền hạnh phúc viên mãn trên đỉnh đồi
yêu thương.
Chị viết cho em như lời
chúc HAPPY BIRTHDAY cho ngày em sinh ra.
Chị của em
Viphương
2013
No comments:
Post a Comment