Showing posts with label Suy Niệm. Show all posts
Showing posts with label Suy Niệm. Show all posts

NHẬN RA

NHẬN RA

Mùa Chay Thánh năm nay,  nhóm Đồng Hành để Sống Lời Chúa và chia sẻ cho nhau những cảm nghiệm cũng như nâng đỡ nhau trong 40 ngày mùa chay đã không thực hiện. Một số lý do như bận quá, không có giờ để chia sẻ mỗi ngày và một vài lý do khác. Thú thật thì bản thân tôi cũng không mấy hứng thú như thủa ban đầu khi Cha Tuấn kêu gọi anh chị em cùng đồng hành trong mùa chaỵ Cũng dễ hiểu thôi vì không đồng hành, nghĩa là mỗi ngày không phải đọc Kinh Thánh, không phải suy niệm về các bài Đọc, bài Tin Mừng hay bài Thánh Vinh đáp ca, rồi cũng không phải chia sẻ cho ai suy niệm của mình…
Tôi tự nhủ dễ mà, không ai Đồng Hành thì mình làm một mình. Thế rồi, ngày đầu mùa chay, tôi cũng cố gắng một mình Đồng hành với Chúa, và sốt sắng cầu xin Chúa cho tôi vững bước đi theo Chúa trong 40 ngày. Rồi ngày thứ hai, thứ ba cũng còn nong nóng và những ngày sau đó bắt đầu lơi dần để rồi 40 ngày qua nhanh tôi đã không thực hiện được trọn vẹn! Nhiều lúc như trăn trở trong tâm hồn, tôi lại lôi tập Đồng Hành (Tôi vẫn lưu giử tất cả những chia sẻ của quý anh chị và để vào một file riêng) từ những năm trước ra để đọc lạị. Những chia sẻ cảm nghiệm của các anh chị em đã đánh động tâm hồn tôi và cho tôi những bài học quý giá về tâm linh…
Tôi đã nhận ra bước đường theo Chúa không phải dễ như tôi  tưởng, mặc dù tôi tin chắc có Chúa cùng đồng hành với tôi mỗi ngày, mỗi giây phút trong đời. Nhưng tôi vẫn thấy lo âu, tôi vẫn thấy những bóng mờ lãng vãng theo tôi, để rồi có những phút giây tôi quên bẵng Chúa song hành với tôi mà lúc ấy trong tôi chỉ có những đam mê, những mộng ước viễn vông, những say sưa hưởng thụ …Cứ thế, tháng ngày qua nhanh , tôi vẫn sống trong bóng mờ, dở dở ươn ươn, không nóng hẵn cũng không lạnh hẵn. Tôi biết Chúa buồn về cách sống của tôi.
Suy tư về sự hiện hữu của Chúa, nếu tôi tin Chúa luôn đồng Hành với tôi, tại sao tôi đã không“Nhìn Thấy Chúa”.
Qua bài Tin Mừng trong tuần Bát Nhật mừng Chúa Phục Sinh Thánh Gioan đã viết:
“ Khi ấy, bà Maria Madalena đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, thì thấy hai Thiên Thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giêsu, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân. Thiên thần hỏi bà: “ Này bà, sao bà khóc?” Bà thưa: “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi và tôi không biết họ để Người ở đâu!” Nói xong bà quay lại và thấy Đức Giêsu đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giêsu. Đức Giêsu nói với bà: “ Này bà, sao bà khóc? Bà tìm aỉ?” Bà Maria tưởng là người làm vườn, liền nói: “Thưa ông, nếu ông đã đem xác Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về. Đức Giêsu gọi bà: “Maria!” Bà quay lại và nói bằng tiếng Hipri: “Rapbuni!” Nghĩa là “Lạy Thày” (Ga 20, 11-17)
Trong đoạn văn diển tả trên cho tôi những suy tư về Chúa từ cỏi chết sống lạị. Bà Maria đã theo Chúa sau khi được Chúa cứu chữa, tất nhiên bà rất gần gủi với Chúa, để nghe Ngài giảng dạy, theo Chúa đến giờ phút cuối cùng đứng bên Thập Gía cùng với Đức Mẹ  như thế phải nói bà đặt hết niềm tin yêu vào Chúa Giêsu người Thày mà bà yêu thương hết mình. Có lẽ vì quá yêu Thày mà bà đã không ngần ngại khi lấy dầu thơm thượng hạng để rửa chân cho Thày và lấy tóc mình mà lau chân. Ai trong chúng ta cũng có kinh nghiệm khi mình yêu. Nhớ khi lần đầu chúng ta biết yêu, ai cùng coi người yêu của mình là thần tượng, từng lời nói, từng cử chỉ từng hành động của người yêu đều được chúng ta đánh giá cao và đêm về chúng ta nhớ lại từng cử chỉ yêu thương, lời nói ngọt ngào, hay trầm ấm của người mình yêu và ghi khắc trong tim để đi vào giấc ngủ cùng với bóng hình người yêu. Khi yêu chúng ta luôn mong được nghe tiếng nói của nhau . Mỗi khi chuông điện thoại reo, chúng ta vội nhấc máy và chỉ cần nghe em hả, hay anh hả là biết ngay người yêu của mình  và chúng ta lắng nghe một cách vui vẻ mà không muốn ngừng. Qua tiếng gọi ta nhận ra ngay tiếng nói thân thương của người mình yêu, nó có cái gì đặc thù trong tiếng gọi đó!
Với Chúa thì sao, chúng ta có nhận được tiếng gọi của Chúa không? Chúng ta có mong được Chúa gọi không? Nếu thật lòng yêu Chúa, chắc chắn chúng ta nôn nóng mong chờ, và thích nghe lời yêu thương của Chúa! Vậy thì chúng ta hãy mở tâm hồn, mở trái tim để nghe được tiếng Chúa . Tình yêu làm cho ta chẳng những nghe rõ lời người yêu nói với ta, cho dù người ấy thì thầm ta vẫn nghe được.
Đối với chúng ta là những người hậu sinh, Chúa còn gửi thư đầ yêu thương cho chúng ta qua Thánh Kinh. Ta có say sưa đọc, có nghiền ngẫm từng lời yêu thương của người yêu mình chưa ?

Bẻ Bánh, trên đường Emmaus, Chúa đồng hành với hai môn đệ trên đoạn đường xa . Ngài cắt nghĩa cho hai ông những việc vừa mới xãy ra tại Giêrusalem, các ông vẫn không nhận ra Chúa. Cho đến khi ngồi vào bàn, Ngài cầm bánh bẻ ra và trao cho hai ông. Qua cử chỉ đó mắt của các ông mở ra và nhận biết đó là Thày mình.
Suy nghĩ về việc nhận ra người yêu trong cách thức bẻ bánh, tôi hiểu được tại sao . Nhớ lại thời biết yêu lần đầu, nó dễ thương làm sao, nhìn anh nhẹ nhàng cầm lấy ổ bánh mì con, anh bẻ ra làm đôi. Với cử chỉ dịu dàng cùng với ánh mắt trìu mến anh âu yếm nhìn tôi, và trao cho tôi một nửa, và nói: ăn đi em! Tim tôi xao xuyến và reo vui khi đón nhận mẫu bánh đó.
Qua đó tôi không lạ gì khi Chúa bẻ bánh và trao cho hai môn đệ. Vì chỉ có Thày mình, người luôn quan tâm và yêu mến mình mới có những cử chỉ diụ dàng thân thương như thế. Thế thì, cử chỉ bẻ ra để chia cho đã là cử chỉ đầy yêu thương giúp ta nhận ra Chúa và nhận ra anh em của mình, cho dù bao nhiêu biến cố đã thay đổi thể lý, thay đổi giọng nói, nhưng cử chỉ thân thương ấy luôn in khắc trong hồn ta để ta nhận ra người yêu của ta.
Vậy thì hàng ngày khắp nơi trên thế giới qua tay các linh mục khi cử hành Thánh lễ, Chúa cũng đã lập lại cử chỉ Bẻ Bánh Trao Ra cho chúng ta qua Bí Tích Thánh Thể. Tôi tự hỏi lòng tôi, tôi có nhận ra Chúa đang hiện diện trong Bí Tích Thánh Thể. Tôi có mở lòng, mở trái tim để nhận ra Chúa đầy lòng yêu thương, luôn đón mời tôi đến với Ngài hay tôi nhìn với sự thờ ơ, có khi hồ nghi chểnh mãn. Với thái độ đó tôi có thực sự tin yêu Chúa chưa?
Lạy Chúa, Chúa yêu con vô bờ bến đã dùng bánh và rượu để ẩn náu, để qua đó vào trong tâm hồn con, thế mà con đã vô tâm trước tình yêu của Chúạ
Trong cuộc đời của một người mẹ, tôi yêu thương con của tôi biết chừng nào . Có lần khi cháu còn bé, tôi nói với cháu: Mẹ yêu con quá, mẹ muốn nuốt con vào trong bụng mẹ để con không phải vất vã, để con không bị bạn bè xô té , để con không bị lạnh… Cháu ngây thơ trả lời con bự thế này làm sao mẹ nuốt con được. Tình yêu của người mẹ có nhiều nhưng không thể .
Vậy mà Thiên Chúa của chúng ta, đã vì yêu nên đã xuống làm Người trong cung Lòng Đức Trinh Nữ Maria để Ở CÙNG chúng ta, và qua Bí Tích Thánh Thể là tột đỉnh của một tình yêu Ở CÙNG.
Lạy Chúa, xin mở mắt con, mở trái tim con để con tin yêu Chúa ngự trong Bí Tích Thánh Thể để ở với con. Cho con nhận biết, con có phước dường bao vì được Chúa ngự trong tâm hồn con. Cho con biết trân quý thánh lễ Misa và luôn ao ước được rước Chúa vào lòng.

Viphuong
Mùa chay Thánh 2013




MUỐN

MUỐN




Thường thì tôi hay nghe câu" ĐỪNG làm những gì cho người khác điều mà anh em không muốn họ làm cho anh em" Theo luật xưa thì lấy oán báo oán, răng đền răng, mắt đền mắt và tôi cũng có dịp xem những phim từ xưa đến ngày nay, từ Đông sang Tây vẫn có những mô tả về những trận báo thù khủng khiếp có khi đến đời con cháu vẫn ôm nối hận thù và cứ phải đi tìm kẻ thù để rửa hận...Riêng tôi cũng thế, tôi có dại gì mà nhịn khi có người chưởi tôi, chắc chắn tôi cũng tìm cách nói kích lại. Ai đánh tôi, cho dù tôi yếu thế , tôi không thể đánh lại, nhưng chắc chắc tôi cũng giơ cú đấm vào chân không để dằn mặt họ...Những điều đó chỉ làm tôi ấm ức và mang tâm trạng dằn vặt và mất bình an, nên tôi không muốn điều đó xãy ra cho tôi. Tôi cũng không muốn ai xâm phạm của cải vật chất của tôi, nên tôi cũng không xâm phạm của cải của ho, tôi không làm hại ai để không bị ai hại lại...Xem ra đó là nguyên tắc, là luật lệ mà tất cả mọi người bất kể tôn giáo, sắc tộc đều phải theo. Tuy nhiên nếu tôi chỉ suy nghĩ và hành động với chữ ĐỪNG... thì cũng đủ tốt rồi, nhưng luôn luôn tôi sống trong thế thủ, đừng làm để không nhận hậu quả xấu cho việc mình làm. Nếu thế thì nào tôi có được phút giây thoải mái an bình đâu, vì luôn luôn có chút gì sợ hải, bỡi lẽ là con người nên làm sao tránh khỏi những đụng chạm xãy ra . Đây là một lối sống với hình thức tiêu cưc. 
Hôm nay Chúa muốn tôi: 
"Vậy tất cả những gì anh em MUỐN người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta, vì luật của Môsê và các ngôn sứ là thế đó" (Mt 7,12)( Lc 6,31) Qua lời Chúa hôm nay, tôi thật xúc động khi đọc câu này vì chỉ có Chúa là tình yêu, nên Ngài mới cho tôi thấy đâu là lối sống của một Kitô Hữu, một môn đệ của Chúa, một người con của Chúa. Mà đã đi theo Chúa, là con của Chúa, Chúa muốn tôi đặt Bác ái yêu thương là lẽ sống. Tránh tranh cải, không khó chỉ cần nhịn là xong: Một câu nhịn chín câu lành như cha ông chúng ta đã nói mà! Không làm hại ai, tốt rồi, nhưng nếu chúng ta học và áp dụng chữ MUỐN thì thật là điều hoàn hảo vì Muốn người khác làm cho mình lẽ đương nhiên mình muốn những điều tốt đẹp đến với họ, có ai mong muốn điều xấu đến cho bản thân đâu! Do đó, mình sẽ cố gắng yêu thương để được thương yêu, cố gắng thông cảm thứ tha để được thứ tha thông cảm, muốn cho đi để được nhận lãnh, không ai nói mình nghèo quá để không thể cho, dù chỉ là nụ cười...Chính sự Cho đi, chính vì muốn làm những điều tốt cho người khác nên đời sống của mình sẽ phong phú hơn, niềm vui trọn vẹn hơn, và là hạnh phúc cho những ai biết thực hành bác ái yêu thương một cách Tích cưc mà Chúa dạy hôm naỵ
Lạy Chúa, xin cho con biết mở lòng để chỉ muốn làm điều tốt cho anh em, cho dù con không thấy những đáp trả của người anh em, nhưng con tin chắc khi con muốn và làm điều tốt cho họ thì Chính Chúa đã trả cho con gấp bội phần. Con tạ ơn Chúa . Amen
vp


Đức Mẹ Maria và lời kinh Magnificat

Đức Mẹ Maria và lời kinh Magnificat

Theo Tin Mừng thánh Luca 1, 39-55.

Sau khi đáp lại lời “Xin Vâng”. Mẹ vội vã lên đường để đi thăm người chị họ là bà Elizabeth người mà Sứ Thần Chúa đã báo cho Mẹ Maria biết là bà đã có thai được 6 tháng dù bà ấy đã già! Trong bối cảnh cuộc viếng thăm giữa hai chị em, bài ca Ngợi Khen (Magnificat) được thành hình và đây là bài ca, ca tụng lòng Thương xót vô biên vô tận mà Thiên chúa từ ngàn xưa đã đoái thương con người.
Qua bài ca Magnificat này, ta thấy được tình yêu Thiên Chúa không những yêu mà còn yêu đến cùng bằng cách cho Con Thiên Chúa Nhập Thể Làm Người qua cung lòng của Mẹ để Ở Cùng con người, đồng hình đồng dạng như con người. Nếu không có Mẹ Maria với một niềm tin yêu tuyệt đối vào Thiên Chúa qua sự kết hợp mật thiết với Thiên Chúa và ngày đêm mong đợi Đấng Cứu Chuộc. Nếu không nhờ vào Đức Tin của Mẹ, nhờ vào tấm lòng đơn sơ, khiêm nhường tín thác vào Thiên Chúa của Mẹ, như lời Mẹ thưa với sứ thần: “ Phận nữ tì hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới” và:” Tôi đây là nữ tì của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như sứ thần nói!”thì làm sao Thiên Chúa sinh ra làm Người như chúng ta!
Nếu sau khi chấp nhận Thánh Ý Chúa, Mẹ đã không vội vã ra đi thăm viếng thì đã không có bài ca đó! Nhưng Mẹ đã vội vã ra đi, Mẹ không nghĩ gì đến bản thân cũng đang mang thai, không nghĩ đến đường xá xa xôi cách trở mà chỉ nghĩ đến người chị của mình gần ngày sinh nở. Vì yêu thương, Mẹ ra đi để giúp chị mình, có thế thôi, nhưng Mẹ đâu có ngờ chính Mẹ đã mang Chúa Giêsu trong cung lòng của Mẹ đến cho gia đình chị họ mình và qua cuộc thăm viếng ấy Mẹ đã đem ân sủng của Thiên Chúa đến cho Gioan. Nếu Mẹ không ra đi, và nếu không có lời chào mừng từ bà Elizabeth thì đâu có bài ca Ngợi Khen thì làm sao chúng ta biết có một Thiên Chúa yêu thương luôn ấp ủ, luôn để mắt trông nom dân của Ngài, dù dân đó đã phản bội tình yêu của Ngài.
Cũng nhờ vào tình yêu thương của Mẹ, Mẹ ra đi và trên đoạn đường khá dài từ Nazareth đến Giêrusalem, vượt qua bao thung lũng, núi rừng… chắc chắn Mẹ cũng đã gặp gỡ hay chào hỏi những người qua đường, và biết đâu Mẹ cũng đã có những lúc, ngồi nghỉ mệt dưới bóng cây, Mẹ ngắt cành hoa dại hay nhặt viên sỏi bên vệ đường…Những phút giây đó Mẹ nghĩ gì? Chắc trong lòng Mẹ một niềm vui trào dâng vì Mẹ đã cảm nhận được một tình yêu vô biên mà Thiên Chúa Cha đã ban cho Mẹ. Do đó, những người lữ khách mà Mẹ gặp gỡ trên đường, cả cành cây ngọn cỏ, sỏi đá, núi đồ… chắc cũng được Mẹ trao ban niềm vui mà Mẹ có... Như thế nhờ vào chuyến ra đi của Mẹ mà Ân Sủng của Chúa được chuyển tải từ Mẹ cho hết mọi người trên đường lữ thứ trần gian.
Phúc âm nói Mẹ ở lại 3 tháng để giúp đỡ chị họ mình trong lúc sinh con. Ôi, tình Mẹ thật tuyệt vời, mẹ đã không vội vã trở về nhà mà ở lại. Hai tiếng ở lại đã cho con hiểu biết thêm thế nào là Tình Yêu Thiên Chúa Ở Cùng!

Suy niệm về bài ca Ngợi Khen Magnificat.

-       Con cảm nhận được là Chúa không đến với những người kiêu căng ích kỷ, Chúa chỉ đến với những tâm hồn thơ ấu, đơn sơ như con trẻ, chỉ biết tin tưởng, phó thác vào lòng nhân hậu của Chúa là Cha của mình, như Mẹ Maria đã sống cũng như thánh nữ Têrêxa Hài Đồng đã phó thác: “ Cứ để cho Thiên Chúa là Cha làm gì thì làm. Người biết rõ Người cần phải làm gì cho đứa con thơ bé của Ngườị”(sách Một tâm hồn). Biết vậy mà con vẫn còn kiêu căng, ích kỷ, thích phô trương, hẹp hòi hay bắt bẻ và thích làm theo ý riêng mình. Xin Mẹ giúp con từ bỏ tính hư nết xấu đó.

-       Đem Chúa đến cho anh chị em như Mẹ đã làm. Còn con thì sao ? Nhiều khi cách sống bất xứng của con, con thích được trọng vọng, được ăn trên ngồi trước, thích được người đời kính thưa, cung phụng. Con quên chính Chúa đã từ trời cao hạ mình xuống trần gian để Ở Cùng con trong thân phận nghèo nàn của kiếp người, để yêu thương con, cảm thông và nâng đỡ con trong mọi tình huống. Với cách sống ích kỷ hời hợt của con như thế, làm sao con đem Chúa vào đời ? Lạy Me, xin thay đổi con!

-       Con nghe tiếng Chúa hỏi con: “Khi ra đi thăm viếng anh chị em con, những người cùng khổ, đói nghèo, bệnh tật, con có thực sự yêu thương, cảm thông với họ qua ánh mắt, nụ cười, cử chỉ thân tình của con chưa ? Con có cúi xuống thật sâu để nhìn tận mắt những nỗi đau tận cùng của đói nghèo, của bệnh tật đang dằn vặt họ chưa, hay con đứng từ xa nhìn họ vì sợ bị lây nhiễm ? Con có biết những người bệnh tật, nghèo đói chỉ cần một nụ cười thân ái của con, một ánh mắt dịu hiền cảm thông của con cũng đã làm giảm đi bao nỗi đau của họ. Con ơi, hãy nhìn lại chính con. Cha hiểu rõ những yếu đuối của con người con, nhưng con hãy nhớ Cha là sức mạnh của con, Cha luôn Ở Cùng con đêm ngày để nâng đỡ con mà. Hãy là môn đệ của Cha, là cánh tay của Cha để đem tình yêu của Cha đến cho anh em con. Con ơi, hãy khiêm nhường cúi xuống vì Cha đến để phục vụ chứ không đến để được phục vụ!”
 
                                        Hạ mình cúi xuống, ngồi đi con,
                                                Kề bên thân xác kẻ mỏi mòn.
                                              Đã mất niềm tin, niềm hy vọng,
                                                Cho họ tình yêu của chính con.

Viphương


Lễ Mẹ vô Nhiễm Nguyên Tội năm 2013


Cảm Nhận

Cảm nhận

Sáng nay, một buổi sáng thật đẹp. Nắng vàng óng ánh phản chiếu từ những bãi cỏ tuyết phủ đầy! Tôi thì thầm cám ơn hồng ân Chúa đã thương ban cho vùng trời tôi đang ở không bị bão tuyết như đài TV thông báo.
Thánh lễ chủ nhật thứ hai Mùa Vọng nói về Thánh Gioan Tẩy Giả. Ông rao giảng rằng: ''Có Đấng quyền thế hơn tôi đang đến sau tôi, tôi không đáng cởi dép cho Ngài và  Tôi phải nhỏ đi để Ngài lớn lên''.
Thánh Gioan đã dạy tôi nhìn đến thân phận của mình. Gioan nhìn nhận thân phận thấp hèn cùa mình trước Đấng Cứu Thế, mặc dù thời điểm đó Gioan được nhiều người kính trọng, từng đoàn người đến nghe Gioan giảng và làm Phép Rửa. Còn tôi chả là gì trước mặt Chúa, là vật mọn hèn đầy tội lỗi, đầy những thói hư nết xấu, tham sân si đều có trong con người của tôi, Tôi kiêu căng, tự mãn, lúc nào cũng nghĩ mình hơn người, giỏi giang hơn người nhưng thực tế tôi không có là gì nếu so sánh với những người khác! Thế mà Chúa là Đấng sáng tạo muôn loài, Chúa có tất cả, cứ nhìn những kỳ công Chúa sáng tạo: bầu trời với muôn ngàn tinh tú vận hành trong không gian, trên mặt đất với muôn điều kỳ lạ. Cứ nhìn những dòng sông lượn khúc uốn quanh, nhìn biển hồ mênh mông sóng vỗ, bao nhiêu loài sinh vật sinh sôi nẩy nở để nuôi sống cho con người, bao nhiêu cảnh đẹp thiên nhiên Chúa đã tạo dựng để tô điểm cho cuộc sống của con người.
Vâng lạy Chúa, Chúa đã làm tất cả chỉ để cho con mà thôi. Thế mà con đã không nhận ra những ân sủng dồi dào đó. Con luôn luôn phản bội Chúa, vong ân bội nghĩa! Chúa không trách con. Chúa yêu con đến mức từ trời cao xuống thế làm người để sống như con nơi thế trần, để có thể thông cảm những khó khăn trong cuộc sống như con, chia vui sẻ buồn trong thân phận con người như con. Chúa đã lặn lội rao giảng ơn cứu độ cho con, chữa lành những bệnh tật, những đau đớn trên cở thể yếu mềm của con. Con đói khát Chúa lại bồi dưỡng cho con. Con mệt nhọc chán nản Chúa lại vỗ về ủi an. Cũng vì con vô tâm, con bội phản Chúa đã chết để chuộc tội con. Đã hết đâu, Chúa còn muốn Chúa và con là một. Chúa đã lập Bí tích Thánh Thể. Trong Bí Tích cực thánh này, Chúa dùng hình bánh bé nhỏ để ẩn thân, để nhờ đó con được rước Chúa vào lòng, để mỗi lần con rước Chúa vào lòng con, Chúa Ở Cùng con. Chúa là của con và con là của Chúa. Ôi tình Chúa yêu con , con biết nói sao, biết cám tạ thế nào cho cân xứng! Chúa ơi, tâm hồn con đâu xứng đáng là đền thờ để Chúa ngự đâu, ngay cả một hang lừa lòng con còn không dám sánh vậy mà Chúa vẫn thương con sao? Hai hàng nước mắt con lăn dài trên má. Chúa ơi, nước mắt con đây là lòng thống hối ăn năn. Nước mắt con là lòng cảm tạ tình Chúa thương con. Con xin Chúa luôn ở trong tâm hồn con. Xin Mẹ Maria và thánh cả Giuse giúp con dọn dẹp những rác rưởi của đời con như những cộng rác ích kỷ, ghen tương, rác hận thù, rác vô cảm, muốn người khác biết đến mình mà mình không muốn quan tâm đến kẻ khác. Chúa ơi, xin Chúa cho con biết nhìn thấy lòng Chúa yêu thương con vô bờ, để con biết đáp lại một chút yêu thương cho Chúa qua anh em con. Chúa ơi, xin Chúa thánh hóa tâm hồn tội lỗi của con để con luôn biết khiêm nhường phục vụ anh em con, biết san sẻ những gì mà Chúa đã trao tặng con. Chúa ơi, con hạnh phúc vô cùng vì con đang có Chúa trong con! Hạnh phúc nào hơn! 
Tôi lặng người khi cảm nhận tình yêu thương ấy.
Lạy Chúa xin giúp con biết sống xứng đáng là con Chúa.

 Biết lấy gì cảm mến, biết lấy chi báo đền
hồng ân Chúa cao vời Chúa đã làm cho con…

Con hát nho nhỏ chỉ để mình Chúa nghe thôi, Chúa nhé!

Viphương
Mùa Vọng