Showing posts with label Chuyện ngắn. Show all posts
Showing posts with label Chuyện ngắn. Show all posts

DAISY

Daisy

Tôi giật bắn người khi nghe mẹ nuôi tôi nói với khách:
-       Nếu em muốn, chị cho đó.
Bà khách này đang ôm tôi, nghe vậy mừng quýnh lên, hỏi lại tới tấp:
-       Thật không chị?
-       Thật chứ, anh chị lớn tuổi rồi. Anh chị không săn sóc nó nổi.
Thú thật, ban đầu tôi cứ tưởng ba mẹ nuôi của tôi nói giỡn cho vui, nhưng khi nghe câu “Anh chị lớn tuổi rồi, không săn sóc nó nổi” tôi mới rụng rời chân tay và tin đó là sự thật. Nhưng tôi vẫn còn hy vọng khi nghe mẹ tôi nói tiếp:
-       Nhưng chị phải hỏi con trai chị đã. Nếu nó bằng lòng thì em nuôi Daisy thế chị.
Tôi thầm cầu van anh trai đừng có bỏ tôi. Thế nhưng tôi thấp cổ bé miệng, thân phận con gái mong manh mười hai bến nước, nước trong thì nhờ, nước đục thì cắn đuôi ráng chịu. Tôi không biết phải làm sao. Tôi chỉ còn biết đêm đến nằm khoanh tròn vào giường riêng của tôi mà khóc thầm!

Tôi buồn bã nên chẳng tha thiết ăn uống gì và cũng chẳng tha thiết vui đùa. Tôi lững thững đi quanh nhà như để tìm lại kỷ niệm những ngày sống bên cạnh ba mẹ và các anh chị . Vì sắp sửa phải xa tôi, nên ba mẹ tôi cũng muốn tôi làm đủ mọi trò như để in sâu vào tâm trí hình ảnh dễ thương và nhí nhảnh của tôi. Nào là giơ tay bắn súng cho tôi giả chết nằm xuống. Nào là nói tôi lộn một vòng. Nào kêu tôi bắt tay. Nào là biểu tôi nằm xuống. Ôi thôi đủ thứ trò. Tôi cố gắng vui vẻ làm cho ông bà vui, chứ thực ra ruột gan tôi rối như tơ vò, lòng dạ nào mà vui mà làm trò đây!

Ngày anh trai tôi từ Montreal về, tôi mừng hết nhớn. Anh đem theo cái giường của tôi nữa. Tôi mừng, vì nghĩ là tôi không phải đi đâu hết, ở nhà với anh thôi. Nhưng tôi đâu có ngờ anh đem giường về là để cho tôi đem theo khi đến nhà mới!

Sáng thứ bảy hôm đó, ba tôi thương tôi hơn bao giờ hết. Lúc nào ông cũng ẵm tôi trong vòng tay ấm áp của Ông. Ông rửa mặt cho tôi. Ông lấy nước cho tôi uống. Ông lấy thức ăn cho tôi ăn. Nhưng giác quan thứ sáu cho tôi biết đây là những giây phút chót ở trong căn nhà ấm cúng thương yêu này. Cho nên tôi buồn bã không ăn được. Tôi nhìn ông và giáo giác tìm mẹ tôi. Bà đi đâu vậy cà. Bộ bà không thương tôi hay sao mà giờ này không thấy bà bên tôi.

Kìa, kìa cặp vợ chồng bạn của ba mẹ tôi đến rồi. Ði theo là cậu con trai, tôi nghe gọi tên anh là Ba. Thoạt nhìn tôi cứ tưởng là anh trai cũ của tôi, nhưng không phải. Vừa trông thấy tôi, anh Ba chạy lại ẵm tôi liền. Tôi cảm nhận anh ấy cũng thương tôi như anh cũ. Anh ẵm tôi, vuốt ve tôi và không muốn bỏ tôi xuống đất. Tôi mừng thầm trong bụng: “Không biết ông bà chủ mới ra sao, nhưng coi bộ anh này thương tôi đây!” Tôi an tâm và cứ để anh vuốt ve bộ lông mượt mà và thơm phức của tôi vì mẹ tôi mới tắm cho tôi ngày hôm trước. Chắc bà không muốn tôi hôi hám khi về nhà ông bà chủ mới.

Ðang chuẩn bị đi thì may quá, mẹ tôi từ trên lầu xuống. Bà ẵm tôi trong tay. Tôi cà cạ cái đầu tôi vào tay bà như thầm từ giã bà và cám ơn bà đã nuôi nấng săn sóc tôi hơn 3 năm qua. Từ ngày tôi còn bé tí, bà đã đem tôi về nuôi nấng săn sóc tận tình, nhìn những lần bà ngồi đan áo lạnh cho tôi, từng mũi đan, là từng giọt yêu thương bà rót vào lòng tôi. Mùa đông ở xứ Canada lạnh buốt này, mỗi lần ra đường là tê cóng tay chân. Bà không muốn tôi bị lạnh nên đã dành nhiều thời giờ để đan những chiếc áo đẹp cho tôi. Tôi nhớ như in, mỗi lần bà đan xong một chiếc áo, bà kéo tôi vào lòng và mặc thử cho tôi, khi thấy tôi mặc chiếc áo vừa vặn, bà cười vui tỏ vẻ sung sướng lắm. Rồi còn biết bao nhiêu thứ khác như mùa mưa bà lại phải mua áo mưa cho tôi vì sợ trời mưa sẽ ướt bộ lông xinh đẹp của tôi, mua giày cho tôi mang cho ấm chân, bà còn mua những đồ kẹp tóc để trang điểm cho tôi nữa chứ. Đã hết đâu, còn bao nhiêu là đồ chơi đủ loại nữa. Ba năm sống với ông bà, tôi cùng ông bà đi dạo mỗi sáng muốn mỏi cả chân. Thế mà tôi lại thích. Tôi rành đường đi nước về. Có lần ông bà thử tôi xem có nhớ lối đi không. Khi đến ngã 3, ông bà đi lối khác. Tôi ngó ông bà, sủa một cái và ngồi bệt xuống, nhất định không đi nữa. Ông bà thấy tôi không chịu đi thì biết tôi thuộc đường nên bèn trở lại đi theo đường cũ. Ông bà hãnh diện về tôi nên găp ai cũng khen tôi khôn.

Khi mẹ nuôi của tôi trao tôi cho anh Ba ẵm đi, nước mắt tôi như muốn rơi xuống. Tôi không muốn đi. Tôi muốn ở lại với ông bà, với anh chị, với gia đình này. Tôi ngước mắt nhìn bà thì thấy bà rươm rướm nước mắt. Bà thương tôi biết chừng nào! À thì ra bà đâu muốn bỏ tôi. Tôi lại nhớ lời bà nói với bà bạn: “Anh chị lớn tuổi rồi. Anh chị không săn sóc nói nổi.” Tôi không oán trách ba mẹ tôi nữa. Tôi buồn, nhưng tôi chấp nhận ra đi. Ra đi nhưng không biết thế nào ở ngày mai! Tôi hy vọng tương lai sẽ tươi sáng vì ngay từ khi được anh B ẵm tôi trong tay, tôi biết anh thương tôi lắm. Bà chủ mới thì khỏi nói. Cười nói vui vẻ như tết. Trong chưyến đi này tôi nghiệm ra một điều là trong cuộc sống có sự mâu thuẫn không sao giải thích được. Một bên thì buồn đến chảy nước mắt. Một bên thì vui tươi như tìm được vàng. À thì ra, cùng một sự việc, nhưng có người buồn, có người vui. Người mất báu vật thì buồn. Người được thì vui!
Ra khỏi nhà, tôi cố ngoái cổ lại để nhìn ngôi nhà lần cuối, tôi thấy mẹ tôi gạt nước mắt, đi vội lên lầu. Chị tôi cũng lên theo. Chỉ còn ba tôi nán lại, dặn dò, ông theo tôi ra tận xe đem những đồ chơi của tôi. Nào là ôm một bao thức ăn mua sẵn vì sợ tôi chết đói chăng. Tôi nhìn mà thấy thương ông  vô cùng. Chỉ vì sức khỏe của ông bà yếu kém mà tôi phải ra đi. Tôi gạt nước mắt chào ba mẹ tôi lần cuối và từ giả ông bà để theo họ lên xe.

Vừa vào xe, tôi nghe bà chủ mới nói với anh Ba:
-       Con à, seatbelt cho Daisy đi con!”
Tôi nghe mà mắc cười muốn chết. Mỗi lần ba mẹ cũ đưa tôi đi đâu bằng xe, họ đâu có seatbelt cho tôi bao giờ! Họ để tôi tự do muốn ngồi đâu thì ngồi. Thậm chí tôi thò đầu ra cửa sổ cũng không sao. Có lẽ bà chủ mới này tưởng tôi là người chăng! Anh Ba nói ngay:
-       Không sao đâu mẹ. Con đang ẵm Daisy mà.
Thật sự, anh ẵm tôi trong tay. Anh còn nói ông chủ mới đang lái xe:
-       Bố, mở máy lạnh xe đi bố. Con sợ Daisy nóng!
Ông chủ mới cười cười vừa lái xe vừa mắng yêu con:
-       Khỉ đột, trời lạnh mà con. Thương nó dữ ha!
Anh Ba nhe răng cười hí hí làm tôi cảm thấy được thương mến ngay từ giây phút đầu tiên. Dù biết được thương mến, nhưng tôi cứ nhìn ra cửa xe, định bụng nếu về nhà chủ mới coi mòi không êm, tôi sẽ trốn về nhà cũ. Xe chạy một đoạn đường khá xa, tự nhiên tôi cảm thấy ngộp. Tôi thờ phì phò, hổn hển. Báo hại ba người xúm nhau nhìn tôi lo lắng. Bà chủ mới ngồi phía trước, quay xuống nhìn tôi, vuốt ve tôi:
-        Kéo cửa kiếng xe xuống một chút cho Daisy khỏi bị ngộp. Bà nói với ông chủ mới của tôi như thế. Rồi quay xuống nhìn tôi, vuốt tóc tôi và nhỏ nhẹ nói với tôi:” Thương chưa! Daisy, con đừng làm mẹ sợ.” Ồ, thì ra bà cũng thương tôi và xưng mẹ với tôi như bà xưng mẹ với anh Ba. Thế là tôi có thêm một bố mẹ nuôi nữa!
Ông chủ liền nói:
-       Thôi để mở máy lạnh.
Máy lạnh mở. Tôi cảm thấy dễ chịu một chút. Lâu lâu hai ông bà ngoái cổ nhìn tôi và vuốt ve tôi. Tôi thích lắm, ngồi yên cho họ vuốt ve.

Xe vừa dừng lại ở trước nhà, như một thói quen, tôi vẫy đuôi mừng và muốn nhảy ngay ra ngoài xe. Anh Ba ẵm tôi vào nhà, vừa đặt tôi xuống sàn nhà, tôi chạy khắp nhà. Chỗ nào cũng lạ. Nên tôi đi đến chỗ này, chỗ kia. Bà mẹ nuôi mới của tôi có vẻ sợ tôi chạy mất hoặc cắn phá nên nói:
-       Coi chừng Daisy kìa.
Anh Hai, anh lớn của anh Ba trấn an:
-       Không đâu, nó không phá đâu. Nó lạ nhà nên nó đi tùm lum thôi.
Cả nhà xúm lại ôm tôi, vuốt ve tôi, thương tôi ơi là thương. Anh Ba thương tôi lắm, anh đưa ngay giường của tôi xuống phòng ngủ ở basement, bên cạnh giường ngủ của anh. Tôi quấn quýt bên anh.

Lạ nhà và nhớ gia đình cũ của tôi, tôi chẳng ăn uống gì hết. Thức ăn của tôi có sẵn, nhưng tôi chỉ nhìn rồi lững thững đi tìm thảm nằm. Mẹ nuôi mới của tôi lo lắng ra mặt, lúc nào cũng quan tâm và để ý săn sóc tôi từng chút. Tôi không chịu ăn, bà vỗ về và nói: “Con đừng làm mẹ lo”. Tôi cảm nhận được tình yêu thương bà dành cho tôi qua những lời bà nói với tôi: “Con đừng làm mẹ sợ, con đừng làm mẹ lo!” Như vậy, từ nay tôi cũng có một vị trí đặt biệt trong căn nhà này. Tôi rất đổi an tâm. Mọi người muốn tôi vui nên bắt tôi làm trò, anh Ba, tay cầm sẵn miếng bánh. Tôi vừa nhìn thấy bánh, mắt tôi sáng lên, định nhảy lên chụp lấy ăn liền. Nhưng sức mấy mà họ dễ dàng cho tôi ăn ngay. Tôi biết tôi phải làm gì mới được ăn bánh, nên anh Ba chưa kịp ra lệnh, vừa giơ tay là tôi vội vàng nằm xuống và không cần chờ anh muốn tôi làm gì thêm, tôi lộn luôn một vòng cho rồi vì trước sau gì họ cũng bảo tôi làm như vậy! Cả nhà được một trận cười quá thể. Họ thưởng tôi miếng bánh to hơn ba mẹ cũ tôi cho. Tôi ngậm lấy miếng bánh và nằm ngay vào tấm mền của tôi mà ăn một cách lý thú. Ðói mà!

Từ khi có tôi, cả nhà rộn ràng cả lên. Ai cũng lo lắng cho tôi và vuốt ve tôi miết. Tôi cảm thấy vui vì được cả nhà thương. Ngay cả mấy bạn gái của hai anh đến chơi, thấy tôi dễ thương đẹp gái, nên cũng thương tôi, ẵm tôi vào lòng. Anh Ba còn đem tôi đi khoe nữa chứ. Anh đưa tôi đến nhà người bạn. Vừa bước vào nhà, tôi hoảng vía, vì từ trong nhà phóng ra một anh bạn to lớn hơn tôi gấp 3 lần. Bạn ta tên Bôbô nhảy tung tăng bên tôi và sủa om xòm làm tôi muốn điếc cái lỗ tai. Nói đến đây tôi nhớ lại hôm tôi vừa về nhà mới, tôi nghe tiếng sủa của một bạn hàng xóm. Tôi chạy ra gần cửa, lắng tai nghe ngóng. Chắc ông bạn này lớn tuổi và to con lắm thì phải vì tiếng sủa ồ ồ và oang oang. Cả nhà nghĩ là tôi sợ, nhưng tôi không sợ đâu vì người ta thường nói “Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng” huống chi tôi đang ở trong nhà! Hơn nữa, tôi là con gái xinh đẹp lại hiền nữa. Ai thấy cũng thương mà. Trở lại nhà bạn của anh Ba. Ai cũng mến thương tôi nên chuyền tay ôm tôi bằng thích. Bạn Bôbô giận lắm, chắc là ghen nên sủa om xòm. Ðợi thừa lúc không có ai để ý, Bôbô trả thù bằng cách nhe cái bộ răng nanh ra nhát tôi, tôi sợ quá, cong đuôi chạy lại bên anh Ba. Thấy vậy, cô bạn của anh Bala bạn Bôbô quá chừng làm Bôbô tức tối, đưa con mắt cú vọ nhìn tôi như hăm đe: “Biết tay tui!” Tôi đâu có vừa, nheo mắt, đưa cái mỏ ra thách thức: “Xí, sức mấy mà làm gì được em!” Thực ra, tôi không sợ vì anh Ba đang ôm chặc tôi trên tay. Anh khen tôi với mọi người. Anh nói là tôi vừa hiền vừa ngoan. Ðêm ngủ ở trong phòng anh không làm bậy một chút nào. Không giống như Bôbô, lớn tồng ngồng, lấy vợ được rồi mà còn làm bậy trong nhà, không chịu đi ra ngoài như tôi.

Khuya rồi, tôi muốn về nhà quá sức, nhưng anh Ba ham vui nên cứ ở mãi. Thực ra anh Ba ở bao lâu cũng được, nhưng Bôbô cứ ở quanh quẩn bên tôi. Hai con mắt cứ dấm dứ nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Tất cả chỉ vì ghen, vì có tôi nên mọi người bỏ quên bạn ta thôi. Ðến khi anh Ba ẵm tôi ra về, tôi mừng quá thể. Bạn Bôbô nhìn tôi ra về thì mừng lắm. Nhưng bạn không quên ném cho tôi vài tiếng sủa lấy oai.

Tôi về nhà mới, vào đúng long weekend nên ai cũng ở nhà và tha hồ giỡn và chơi với tôi. Nhưng đến ngày thứ ba cả nhà đi làm hết, chỉ còn mình mẹ nuôi mới của tôi thôi. Lúc bấy giờ tôi mới cảm thấy buồn làm sao. Tôi lững thững đi đi lại lại ở trong nhà vì chẳng biết phải làm gì. Tôi cảm thấy trống vắng lạ thường. Ðược một lúc, mẹ tôi đưa tôi đi tắm. Bà vừa vuốt ve vừa nói:
-       Ði tắm nha con. Hôm qua đi chơi nhà người ta, con Bôbô hôi lắm phải không? Ði tắm rồi xức nước hoa cho thơm nha cưng.
Bà đưa tôi vào bồn tắm lớn lắm. Bà cho nước ấm vào chậu. Bà ẵm tôi vào và để tôi đứng vào trong chậu. Hai tay tôi vịn lấy thành bồn tắm. Tôi được tắm quen rồi nên tôi ngoan ngoãn đứng yên cho bà tắm. Bà xoa shampoo cả người tôi. Bà lấy tay che mặt tôi vì bà sợ lỡ sơ ý bọt xà bông sẽ làm cay mắt tôi. Bà xối nước nóng cả người tôi cho sạch, tắm xong bà lấy khăn trắng lau khô người cho tôi và còn lấy máy xấy, xấy lông cho khô rồi xức nước hoa lên người tôi. Một mùi hương thơm thoảng nhẹ bao phủ người tôi, tôi lim dim đôi mắt tỏ vẻ thích thú. Lúc chải đầu cho tôi, mẹ tôi khen tôi có đôi mắt đẹp, tôi rất vui khi có ai khen đôi mắt to tròn và mơ mộng của tôi. Cám ơn trời đã cho tôi có một thân mình nhỏ nhắn xinh xinh với bộ lông dài mượt mà và đôi mắt tuyệt đẹp, các bạn tôi cũng phải ganh tỵ với sắc đẹp của tôi. Tôi ngước mắt nhìn mẹ tôi và liếm vào tay bà như tỏ cho bà biết lòng biết ơn của tôi!
Tắm xong, tôi cảm thấy mát mẻ lạ thường và chạy nhảy khắp nhà. Mẹ tôi lại vổ về tôi:
-       Ăn đi con. 4 ngày không chịu ăn gì hết. Ốm teo à.
Ðúng vậy, đã 4 ngày rồi tôi không ăn gì hết ngoài mấy miếng bánh như một phần thưởng mỗi lần tôi làm trò.
Hình như có ai đi làm về. Tôi chạy vội ra chờ ở cửa, cửa mở ra, tôi thấy anh Hai về. Tôi mừng quá, chạy lại vẫy đuôi lia lịa, chạy tới chạy lui rồi còn trốn ở dưới gầm bàn để anh tìm tôi nữa chứ. Anh thương tôi lắm, mới đầu khi gặp anh, anh không vồn vã như anh Ba, nhưng tôi biết anh rất quan tâm và săn sóc tôi tận tình, anh sợ tôi buồn nên buổi trưa hay những lúc chỉ có một mình anh và tôi, anh đã đưa tôi vào ngủ, trong phòng của anh , nghe mẹ tôi nói đó là một điều lạ chưa bao giờ xãy ra, vì anh rất ư sạch sẽ nên không muốn ai lạ vào phòng anh, thậm chí đôi khi anh còn cấm anh Ba vào phòng vì anh chê anh Ba hay bầy hầy. Vậy mà tôi được anh bế bồng, đùa giỡn và ra vào phòng anh một cách tự do! Do đó mà tôi đã không ngại khi chơi trò cút bắt với anh, anh bỏ cặp qua một bên, rồi cũng giỡn và giả vở đi bắt tôi. Tôi sủa “gâu gâu”, ý muốn nói: “Ðố anh bắt được tôi đó!”
Rồi đến lượt bố nuôi tôi về. Tôi vội vàng chạy lại, nhảy lên mừng ông. Ông ôm lấy tôi và vuốt ve tôi. Ông vừa buông tôi ra, tôi chạy một mach như muốn chúi đầu vào tường, chạy đi lấy mấy đồ chơi, chạy lại với ông. Ông tưởng tôi đưa cho ông, nhưng tôi không đưa, chạy đi trốn vào gầm bàn y như tôi trốn anh Hai vậy. Chạy giỡn nhiều quá tôi đâm ra đói bụng, nên tôi đến ăn thức ăn của tôi, ăn một hơi hết chén luôn. Cả nhà xúm lại nhìn tôi, mừng quá, nói với nhau:
- Thương chưa. Nó chịu ăn rồi!
Tôi ăn một hơi sạch bách luôn… Tôi không bỏ lơi một chút gì. Cả bánh cũng vậy. Tôi ăn một cách thật sạch, không làm bắn vãi ra nhà. Cả nhà thương nết ăn của tôi.

Tôi bắt đầu quen với nếp sống mới. Hai nếp sống. Nếp sống nào tôi cũng được ấp ủ tình thương. Tôi thầm cám ơn ba mẹ cũ đã nuôi nấng và dạy dỗ tôi từng chút từng chút một. Cái gì ông bà cũng dạy. Chính vì thế khi về nhà mới, tôi được khen là ngoan, là giỏi. Ông bố mới của tôi, tôi cứ tưởng là ông không thích tôi vì có lần ông nói: “Thích thì thích thật, nhưng nuôi thì không nuôi. Mà nuôi rồi thì thương lắm.” Đúng, ông thương tôi thật. Ông cũng ẵm và ve vuốt tôi và còn giỡn với tôi nữa. Một lần ông đang làm việc trong phòng, tôi len lén mở cửa đi vào. Ông không la, nhưng nhẹ nhàng nói với tôi đi ra. Nói đến tiếng nói tôi tức cười lắm. Khi ở nhà cũ, ba mẹ tôi là người Huế, nhưng khi nói với tôi thì nói bằng tiếng Anh. Về đây họ nói tiếng Anh với tôi, tôi hiểu chứ. Nhưng vì lạ người, lạ nước nên tôi buồn và không có phản ứng thôi. Tôi nghe họ nói với nhau:
-       Hay là mình nói tiếng Huế cho nó hiểu?
Ông chủ vui tính nên nói tiếng Anh bằng giọng Huế liền. Ông gọi tôi:
-       Ðệ dị. Cặm hịa!
Trời đất ơi, tôi có nghe ba mẹ cũ người Huế nói tiếng Anh bằng giọng Huế bao giờ đâu! Tôi phải vênh cái tai ra mà vẫn chưa hiểu ông nói gì. Tôi cứ đứng tồng ngồng ra đó thôi. Anh B có lẽ biết tôi không hiểu nên anh gọi tôi:
-       Daisy, come here!
À thì ra ông gọi tôi lại với ông! Rõ khổ. Nếu mà tôi biết nói tiếng người thì tôi sẽ nói với ông:
- Bố ơi, nói giọng miền Bắc hay miền Nam con còn hiểu chứ bố nói bằng giọng miền Trung, con không hiểu gì đâu. Con ở với ba mẹ cũ 3 năm trời mà ông bà đâu nói tiếng Việt bằng giọng Huế cho con nghe đâu!

Bây giờ thì tôi quen nhà mới lắm rồi. Tôi mừng khi có ai đi làm về. Suốt ngày chỉ có mẹ nuôi tôi và tôi ở nhà, nhà vắng lắm! Mẹ tôi suốt ngày ngồi trong phòng, trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó và làm việc không buông tay. Thỉnh thoảng tôi đến khèo cửa phòng, bà cho tôi vào hoặc cùng tôi xuống lầu để cho tôi đi vệ sinh hoặc thay nước cho tôi những lúc đó bà âu yếm nói chuyện hoặc giỡn với tôi hay thấy tôi ngoan bà thưởng cho tôi miếng bánh. Bà rất thích chụp hình tôi, rồi gửi hình tôi cho bạn bè hay mỗi lần bà điện thoại trong câu chuyện bà luôn nói về tôi và khen tôi đủ thứ. Tôi cũng không lấy làm lạ tại sao bà thương tôi nhiều như vậy vì khi vào phòng bà tôi mới thấy có rất nhiều hình puppies, treo trên tường, trên lịch và trong computer của bà. Bà cũng có rất nhiều puppies nhồi bông khá đẹp. Nhưng tôi vẫn hảnh diện vì tôi là một con chó thật biết cảm nhận và biết đáp trả tình thương của những người trong nhà, tôi còn biết đem niềm vui cho họ nữa qua những trò chơi mà họ muốn tôi làm. Có tôi, bà mẹ nuôi của tôi đỡ cô đơn hơn, tôi biết bà cô đơn khi trong ngôi nhà cả ngày không có tiếng người. Vì thế, mỗi khi có người đi làm về, bà cũng như tôi vội vàng chạy ra mở cửa, bà vui mừng lắm.  

Tôi thầm cám ơn hai gia đình đã nuôi tôi, yêu thương săn sóc tôi và đã coi tôi như là một thành viên trong gia đình họ. Tuy nhiên tôi cũng có chút tự hào vì nhờ có sự hiện diện của tôi mà gia đình thêm tiếng cười rộn rã và mọi người gần gũi nhau hơn.
Cám ơn ba mẹ nuôi cũ của tôi, các anh chị cũ của tôi. Tôi luôn ghi khắc hình ảnh của mọi người trong trí nhớ của tôi mãi mãi. Xin cả nhà đừng buồn, đừng lo nữa vì Daisy cũng rất được yêu thương trong căn nhà mới này.
May-29-2011- Daisy


Chuyện Ngắn

Xin post cac chuyen ngan va label la "Chuyện Ngắn"

NĂM VIÊN ĐÁ

Những tháng ngày của mùa hè quá ngắn ngủi, qua nhanh quá. Nhất là năm nay, khi mà tôi đã có quyết định từ giã gia đình để đi theo con đường mà tôi đã ước muốn.

Do đó, tôi đã phải lo sắp xếp mọi thứ nào là giấy tờ, nào là vật dụng, cái nào đem theo, cái nào để lại nhà. Thời gian qua nhanh đến nỗi tôi còn không kịp giờ để làm một số việc mình muốn làm mà chưa làm được hoặc đi thăm một số bạn bè thân quen cũng không sao có giờ đến thăm!

Đêm đã về khuya, trời se sẻ lạnh, cái lạnh nhè nhẹ của mùa Thu. Mùa Thu bao giờ cũng là mùa kỷ niệm đối với tôi. Không hiểu sao tôi yêu thích mùa Thu và mê mải ngắm nhìn những chiếc lá vàng rơi nhẹ. Mà thật vậy, nếu không có lá vàng rơi thì mùa Thu không thể có. Nếu lá cây không ngả màu thì tôi làm sao biết Thu sang! Cứ độ Thu về, tôi lại thích một mình lang thang dưới hàng cây rợp bóng bên đường, nhìn ánh nắng xuyên qua cành cây kẻ lá, nhìn lá xanh chen lẫn lá vàng, lá đỏ lẫn với lá nâu lá tím. Tôi mê mẩn ngắm nhìn và dù bước chân tôi có dẫm nhẹ lên những chiếc lá thì tiếng kêu đau thương xào xạc của xác lá đang nằm trơ vơ để trở về với lòng đất, vẫn cho tôi một cảm giác của mùa Thu. Chính lúc đó là những giây phút tôi lắng đọng tâm hồn để nhìn lại tôi, một ngày nào đó tôi cũng sẽ trở về đất bụi để chấm dứt cuộc hành trình trên dương thế. Nhiều lúc nhìn lá vàng rơi nhẹ chỉ vì một làn gió thoảng, để rồi nhìn lại cuộc đời mình cũng sẽ chóng qua như thế!

Ngày mai lên đường. Ngày mai cũng là ngày mới đối với tôi vì tôi đã chọn một lối đi trong dòng sinh mệnh của đời tôi.

Trằn trọc không ngủ được, mặc dù lòng bảo lòng phải đi ngủ sớm để có sức, cho mặt mày tươi tỉnh khi đến nơi xa lạ. Thế mà tôi không làm sao bắt hai con mắt nhắm lại được. Ép buộc hai mắt cũng bằng thừa vì chính trong tâm tôi vẫn còn những vấn vương gợi nhớ… Tôi nhảy xuống giường để lục lạo xem lại một lần chót. Nhiều thứ quá. Thứ nào cũng cần. Thứ nào cũng có ít nhiều kỷ niệm. Biết chọn cái nào, bỏ cái nào đây. Phân vân nghĩ ngợi! Nhìn vào tủ collection những kỷ vật của tôi, những món đồ mà tôi ưa thích, từ một chiếc lá được ép, một bao thơ từ thủa mà bạn tôi gửi cho tôi có một con tem quý giá, một cánh phượng đỏ ép trên trang giấy trắng ghi nhớ thủa học trò với nhiều mộng mơ, với mối tình thầm yêu được dấu kín, với những bài thơ tình sầu tôi đã viết theo năm tháng để rồi giữ riêng cho mình mà chưa bao giờ gửi đến cho một ai, với những bài suy niệm tôi đã góp nhặt từ những bài chia sẻ của những Linh Mục mà đã đánh động lòng tôi… Rồi lần tay mở những ngăn đựng những viên sỏi, viên đá. Nói đến đá, phải nói đó là thú đam mê của tôi. Biết bao là đá từ những nơi tôi đã đi qua trong đời. Mỗi lần đi du lịch một nơi nào tôi đều tìm cho ra một viên đá nhỏ rồi mân mê nhìn ngắm mọi khía cạnh và chùi rửa thật sạch để rồi bỏ vào một ngăn riêng với ghi chú rõ ràng ngày tháng, nơi chốn và những nét đặc trưng của nơi đó. Tôi sững sờ khi bàn tay tôi chạm vào năm viên đá nhỏ, màu sắc và hình thù khác nhau, với hàng chữ ghi vội: “Việt Nam - Cao Nguyên - Ba lượm cho con”. Tự nhiên hai hàng nước mắt tôi trào ra. Tôi áp vào lồng ngực và thầm gọi Ba ơi.

Phải rồi, đây là những viên đá trong một chuyến đi thăm bà con ở Cao nguyên ba đã lượm cho tôi vì biết tôi thích sưu tầm đá. Ba ơi, làm sao con quên được mỗi lần đón ba từ xa trở về, con luôn nhận được quà của ba. Vì thế con đã dành phần soạn đồ ra cho ba, để xem ba mua được những gì, và quà gì cho con cho em của con và riêng cho mẹ. Ba thật tuyệt vời, luôn mua tặng mọi người đúng như sở thích của người đó. Con đã vui vẻ nhận phần quà của con. Nhưng điều làm con ngạc nhiên và xúc động quá thể, đó là ba đã bỏ công đi tìm những viên đá đẹp để cho riêng con. Ba biết con thích sưu tầm đá, vì con nhớ khi con còn bé, mỗi lần đọc kinh tối ba đều đọc đoạn  Kinh Thánh ngắn cho con và khi ba đọc đến đoạn “Chúa là núi đá cho con trú ẩn…Núi đá, thành trì bảo vệ con, chính là Chúa. (Tv: 30) Ba đã giảng giải cho con nghe về công dụng của đá. Cho dù viên đá bị loại ra cũng được thợ nề dùng để nâng đỡ góc tường và nhờ đó con thích được nhìn ngắm những viên đá, cũng như những núi đá vì trong tâm hồn con, núi đá chính là tình yêu của Chúa luôn là nơi con ẩn náu! Nhìn 5 viên đá trên tay, con thắc mắc hỏi ba, sao ba lại lượm chỉ năm viên đủ màu mà không lấy một hoặc hơn năm. Ba âu yếm nhìn con và hỏi con biết vì sao không? Con mù tịt lắc đầu vì con đâu có thâm trầm như ba, con vẫn xem ba như một nhà hiền triết của con mà. Ba hiền lành, ít nói nhưng những lời ba nói cho con bao giờ cũng chứa đựng một triết lý nhân sinh để dạy con nên người. Ba đã từng nói với con, ba muốn con Thành Nhân, thành một người hữu dụng, biết lấy tình yêu đế sống với đời, biết lấy nhân nghĩa làm nền cho cuộc sống. Ba đã hỏi con lần nữa vì sao ba cho con năm viên đá mà không hơn không kém. Con hơi bực mình vì sự thiếu hiểu biết của con. Nhưng ba đã ôn tồn cho con biết sở dĩ ba lượm năm vì số năm tượng trưng cho năm đức tính mà con người cần phải có, đó là “Nhân, lễ, Nghĩa, Trí, Tín”.  Tổ tiên ta rất trọng năm đức tính căn bản đó và đã truyền dạy cho con cháu từ đời này đến đời sau tuân giữ và áp dụng ngay trong những vật dụng hàng ngày như khi may áo. Các cụ xưa bao giờ cũng kết năm hột nút lên chiếc áo để nói lên năm ý nghĩa trên cho dù chiếc áo chỉ là vật che thân, nhưng vẫn phải trong khuôn khổ đạo lý. Ðó và năm đức tính căn bản cho con người mà chữ đầu tiên bao giờ cũng là Nhân! Nghe lời dẫn giải của ba, con thật hãnh diện vì con đã có một người ba luôn sống và dạy con những lời của thánh hiền. Con lại thắc mắc tại sao ba lại lượm tại Cao Nguyên mà không phải nơi nào khác, ba cũng đi du hành nhiều nơi kia mà? Ba lại phải giải thích cho con vì đó là miền Trung là tâm điểm giữa miền Bắc và Miền nam của VN. Những món quà ba cho con đều rất có ý nghĩ và thâm thuý vô cùng.

Thế rồi vận nước nổi trôi. Ba muốn con ra đi, vì ba biết rõ bản tính hiền lành của con. Những suy tư của con và cách sống của con khó có thể hội nhập với hoàn cảnh hiện giờ. Ba không muốn con trở thành một người bơi ngược dòng thời gian để lãnh trăm cay nghìn đắng của một cuộc sống không có ngày mai, không có đạo lý! Ba muốn con phải dứt khoát ra đi, dù trong thâm tâm chắc chắn ba không muốn xa rời đứa con mà ba rất quý yêu. Riêng phần con, nghe nói được đi xa, con thật háo hức và rất muốn đi dù vẫn biết con rất yêu ba không muốn rời xa ba. Đôi khi nhìn ba với mái tóc điểm sương, hai mắt có phần mệt mỏi, con lại xót xa và không muốn rời ba. Để biện minh cho ý nghĩ có vẻ như bất hiếu của mình, con tự nhủ sống gần ba nhưng không nuôi nổi ba thì làm gì, chi bằng ra đi đến một chân trời mới, mình sẽ làm lại cuộc đời, học hành giỏi giang, việc làm vững chắc để có thể giúp ba trong tuổi gìa thì hay hơn. Với ý tưởng đó con chuẩn bị một cuộc ra đi mà lòng không ray rứt.

Rồi mùa Thu năm ấy, ba tiễn con lên đường! Bao nhiêu là luyến lưu, bao nhiêu là vương vấn. Nhìn mắt ba đượm vẻ sầu buồn, thân già gầy yếu, con biết ba đã cố gắng kiềm chế nỗi đau vì xa con. Phần con cũng thế, nước mắt con luôn chực tuôn trào, nhưng con cũng cố giữ lại vì nhớ lời ba vẫn khuyên con: “Con gái út của ba phải sống xứng đáng, đừng vì tình cảm ủy mị, hãy can đãm và vươn lên trong cuộc sống. Con phải hứa với ba cố gắng học hành để trở nên người hữu dụng, nhất là phải có lòng nhân. Ba tin tưởng con yêu quý của ba”. Con nghẹn ngào ôm ba thật chặt như một lời đoan hứa. Con không để ba hổ thẹn vì con…

Ba phải đẩy con ra khi tiếng loa mời hành khách ra cửa để lên phi cơ. Ngồi vào phi cơ, con vội rút khăn lau mặt vì nước mắt lăn dài trên má lúc nào con không hay. Ba tha lỗi cho con vì con đã khóc, nhưng con yêu ba mà, nay cha con xa cách làm sao con cầm lòng được. Nhìn lại 5 viên đá của ba cho con mà con đã đem theo, nghe như những lời khuyên, những nhắc nhở của ba… Buồn vì xa ba, xa Tổ Quốc, xa bạn hữu thân tình… vì cuộc hành trình dài, quá mệt mỏi con thiếp dần vào giấc ngủ!

Đến xứ người với những ngỡ ngàng trước mắt, với hai bàn tay trắng, với kiến thức thô thiển mặc dù con đã tốt nghiệp, đã có việc làm tại một bệnh viện lớn ở Saigòn, nhưng nơi xứ người dù có bằng cấp cao đến đâu nếu muốn theo nghề cũng phải học lại. Đó là một trở ngại rất lớn cho những người mới đến như con. Tuy nhiên con luôn ghi nhớ lời ba dặn. Con đã không nản lòng, con phải vươn lên và vì tình thương của ba cho con, vì con không muốn ba buồn lòng và thất vọng về con. Con đã mạnh dạn ghi tên học lại. Cũng chán nản lắm ba ạ, vừa làm vừa đi học, nhiều khi con không còn đủ thời giờ để nuốt miếng cơm vô bụng, nói chi ngủ nghỉ. Mỗi lần con muốn bỏ cuộc con lại nhớ về ba và với tháng ngày chịu đựng, gian khổ con cũng đã học xong và kiếm việc làm vừa ý.

Dù có công ăn việc làm, tương lai tươi sáng, con đã có thể lo cho tuổi già của ba như lòng con mong muốn. Thế nhưng con lại luôn có những khắc khoải, muốn kiếm tìm một điều gì đó, vượt hơn những ước muốn thường tình của phận nữ nhi.

Sau những năm tháng dài cầu nguyện, suy tư, kiếm tìm, con đã tìm được cái mà con khao khát, cái mà làm cho lòng con rạo rực một niềm vui. Ðó là con đường theo Chúa. “Con đi tu!”

Ba kính yêu của con, quyết định theo tiếng gọi mời của Chúa, con biết không phải dễ cho con đâu, vì như ba biết con của ba có lắm đam mê, hay mủi lòng và thích tìm tòi học hỏi. Con còn nhớ ngày con còn nhỏ họ hàng bà con, xóm giềng hay than phiền với ba vì con hay hỏi, gặp họ là hỏi đủ thứ chuyện làm mất thời giờ của họ để họ phải giải thích cho con. Con còn thú đam mê đọc sách, nhiều đêm con còn lén đem đèn pin vào giường trùm mền để đọc sách…Thế thì trong đời sống tu trì chắc chắn con phải từ bỏ những ước muốn, những đam mê của mình. Kỷ luật nhà dòng đâu cho phép một nữ tu làm theo ý mình muốn, sống tập thể nên bắt buộc mọi tu sinh phải theo lề luật chứ.

Tất cả những thử thách đó, con nghĩ với ơn Chúa con có thể chịu được, duy chỉ có vấn đề gia đình là mối quan tâm to lớn nhất trong con. Con lo âu, vì nếu con chọn con  đường theo Chúa thì ai là người săn sóc ba đây! Với tuổi đời của ba, ba cô đơn một mình ở quê nhà, lấy ai người săn sóc, lấy ai đỡ đần sớm hôm… Cứ nghĩ về ba, lòng con xót xa và hối tiếc vì con không làm tròn trách nhiệm của một người con!

Ba ơi! Con nhớ nhiều về ba. Ba muốn út của ba hạnh phúc nên thúc giục con ra đi. Ra đi với một tấm ảnh tương lại cuộc đời ba ngầm vẽ cho con khi đến xứ người. Chắc ba vui lắm vì thấy được sự thành công của con. Con không biết tấm ảnh ba vẽ cho cho con là tấm ảnh gì. Chắc là tấm ảnh một đứa con đang hạnh phúc, một con người có lòng NHÂN. Lần này tự con vẽ lấy một tấm ảnh cho riêng con. Tấm ảnh một đời tận hiến. Con không biết ba có vui khi biết con chọn lý tưởng sống này hay không. Tuy nhiên con tin rằng, bất cứ chọn lựa nào của con, ba đều vui, với một điều kiện là con phải sống với lòng NHÂN. Vậy thì lần ra đi này, sự lựa chọn lần này của con chắc chắn làm ba vui vì con nghe theo tiếng mời gọi của Chúa để đem tình thương của Chúa ra đi phục vụ cho mọi người nhất là những người cùng khổ. Con đã đáp trả tiếng mời gọi của Chúa và cũng chính là mong ước của ba phải không thưa ba yêu dấu của con.
Viphuong
 

Lễ Đức Mẹ Dâng Mình vào Đền Thánh

   Nov-21-2011