Daisy
Tôi giật bắn người khi nghe mẹ nuôi tôi nói với khách:
- Nếu
em muốn, chị cho đó.
Bà khách này đang ôm tôi, nghe vậy mừng quýnh lên, hỏi lại tới
tấp:
- Thật
không chị?
- Thật
chứ, anh chị lớn tuổi rồi. Anh chị không săn sóc nó nổi.
Thú thật, ban đầu tôi cứ tưởng ba
mẹ nuôi của tôi nói giỡn cho vui, nhưng khi nghe câu “Anh chị lớn tuổi rồi, không
săn sóc nó nổi” tôi mới rụng rời chân tay và tin đó là sự thật. Nhưng tôi vẫn còn
hy vọng khi nghe mẹ tôi nói tiếp:
-
Nhưng chị phải hỏi con trai chị đã. Nếu nó bằng lòng thì
em nuôi Daisy thế chị.
Tôi thầm cầu van anh trai đừng có
bỏ tôi. Thế nhưng tôi thấp cổ bé miệng, thân phận con gái mong manh mười hai bến
nước, nước trong thì nhờ, nước đục thì cắn đuôi ráng chịu. Tôi không biết phải
làm sao. Tôi chỉ còn biết đêm đến nằm khoanh tròn vào giường riêng của tôi mà
khóc thầm!
Tôi buồn bã nên chẳng tha thiết ăn
uống gì và cũng chẳng tha thiết vui đùa. Tôi lững thững đi quanh nhà như để tìm
lại kỷ niệm những ngày sống bên cạnh ba mẹ và các anh chị . Vì sắp sửa phải xa tôi,
nên ba mẹ tôi cũng muốn tôi làm đủ mọi trò như để in sâu vào tâm trí hình ảnh dễ
thương và nhí nhảnh của tôi. Nào là giơ tay bắn súng cho tôi giả chết nằm xuống.
Nào là nói tôi lộn một vòng. Nào kêu tôi bắt tay. Nào là biểu tôi nằm xuống. Ôi
thôi đủ thứ trò. Tôi cố gắng vui vẻ làm cho ông bà vui, chứ thực ra ruột gan tôi
rối như tơ vò, lòng dạ nào mà vui mà làm trò đây!
Ngày anh trai tôi từ Montreal về,
tôi mừng hết nhớn. Anh đem theo cái giường của tôi nữa. Tôi mừng, vì nghĩ là tôi
không phải đi đâu hết, ở nhà với anh thôi. Nhưng tôi đâu có ngờ anh đem giường
về là để cho tôi đem theo khi đến nhà mới!
Sáng thứ bảy hôm đó, ba tôi thương
tôi hơn bao giờ hết. Lúc nào ông cũng ẵm tôi trong vòng tay ấm áp của Ông. Ông
rửa mặt cho tôi. Ông lấy nước cho tôi uống. Ông lấy thức ăn cho tôi ăn. Nhưng
giác quan thứ sáu cho tôi biết đây là những giây phút chót ở trong căn nhà ấm cúng
thương yêu này. Cho nên tôi buồn bã không ăn được. Tôi nhìn ông và giáo giác tìm
mẹ tôi. Bà đi đâu vậy cà. Bộ bà không thương tôi hay sao mà giờ này không thấy
bà bên tôi.
Kìa, kìa cặp vợ chồng bạn của ba
mẹ tôi đến rồi. Ði theo là cậu con trai, tôi nghe gọi tên anh là Ba. Thoạt nhìn
tôi cứ tưởng là anh trai cũ của tôi, nhưng không phải. Vừa trông thấy tôi, anh
Ba chạy lại ẵm tôi liền. Tôi cảm nhận anh ấy cũng thương tôi như anh cũ. Anh ẵm
tôi, vuốt ve tôi và không muốn bỏ tôi xuống đất. Tôi mừng thầm trong bụng: “Không
biết ông bà chủ mới ra sao, nhưng coi bộ anh này thương tôi đây!” Tôi an tâm và
cứ để anh vuốt ve bộ lông mượt mà và thơm phức của tôi vì mẹ tôi mới tắm cho tôi
ngày hôm trước. Chắc bà không muốn tôi hôi hám khi về nhà ông bà chủ mới.
Ðang chuẩn bị đi thì may quá, mẹ
tôi từ trên lầu xuống. Bà ẵm tôi trong tay. Tôi cà cạ cái đầu tôi vào tay bà như
thầm từ giã bà và cám ơn bà đã nuôi nấng săn sóc tôi hơn 3 năm qua. Từ ngày tôi
còn bé tí, bà đã đem tôi về nuôi nấng săn sóc tận tình, nhìn những lần bà ngồi đan
áo lạnh cho tôi, từng mũi đan, là từng giọt yêu thương bà rót vào lòng tôi. Mùa
đông ở xứ Canada lạnh buốt này, mỗi lần ra đường là tê cóng tay chân. Bà không
muốn tôi bị lạnh nên đã dành nhiều thời giờ để đan những chiếc áo đẹp cho tôi.
Tôi nhớ như in, mỗi lần bà đan xong một chiếc áo, bà kéo tôi vào lòng và mặc thử
cho tôi, khi thấy tôi mặc chiếc áo vừa vặn, bà cười vui tỏ vẻ sung sướng lắm. Rồi
còn biết bao nhiêu thứ khác như mùa mưa bà lại phải mua áo mưa cho tôi vì sợ trời
mưa sẽ ướt bộ lông xinh đẹp của tôi, mua giày cho tôi mang cho ấm chân, bà còn
mua những đồ kẹp tóc để trang điểm cho tôi nữa chứ. Đã hết đâu, còn bao nhiêu là
đồ chơi đủ loại nữa. Ba năm sống với ông bà, tôi cùng ông bà đi dạo mỗi sáng muốn
mỏi cả chân. Thế mà tôi lại thích. Tôi rành đường đi nước về. Có lần ông bà thử
tôi xem có nhớ lối đi không. Khi đến ngã 3, ông bà đi lối khác. Tôi ngó ông bà,
sủa một cái và ngồi bệt xuống, nhất định không đi nữa. Ông bà thấy tôi không chịu
đi thì biết tôi thuộc đường nên bèn trở lại đi theo đường cũ. Ông bà hãnh diện
về tôi nên găp ai cũng khen tôi khôn.
Khi mẹ nuôi của tôi trao tôi cho
anh Ba ẵm đi, nước mắt tôi như muốn rơi xuống. Tôi không muốn đi. Tôi muốn ở lại
với ông bà, với anh chị, với gia đình này. Tôi ngước mắt nhìn bà thì thấy bà rươm
rướm nước mắt. Bà thương tôi biết chừng nào! À thì ra bà đâu muốn bỏ tôi. Tôi lại
nhớ lời bà nói với bà bạn: “Anh chị lớn tuổi rồi. Anh chị không săn sóc nói nổi.”
Tôi không oán trách ba mẹ tôi nữa. Tôi buồn, nhưng tôi chấp nhận ra đi. Ra đi
nhưng không biết thế nào ở ngày mai! Tôi hy vọng tương lai sẽ tươi sáng vì ngay
từ khi được anh B ẵm tôi trong tay, tôi biết anh thương tôi lắm. Bà chủ mới thì
khỏi nói. Cười nói vui vẻ như tết. Trong chưyến đi này tôi nghiệm ra một điều là
trong cuộc sống có sự mâu thuẫn không sao giải thích được. Một bên thì buồn đến
chảy nước mắt. Một bên thì vui tươi như tìm được vàng. À thì ra, cùng một sự việc,
nhưng có người buồn, có người vui. Người mất báu vật thì buồn. Người được thì
vui!
Ra khỏi nhà, tôi cố ngoái cổ lại để
nhìn ngôi nhà lần cuối, tôi thấy mẹ tôi gạt nước mắt, đi vội lên lầu. Chị tôi cũng
lên theo. Chỉ còn ba tôi nán lại, dặn dò, ông theo tôi ra tận xe đem những đồ
chơi của tôi. Nào là ôm một bao thức ăn mua sẵn vì sợ tôi chết đói chăng. Tôi
nhìn mà thấy thương ông vô cùng. Chỉ vì
sức khỏe của ông bà yếu kém mà tôi phải ra đi. Tôi gạt nước mắt chào ba mẹ tôi
lần cuối và từ giả ông bà để theo họ lên xe.
Vừa vào xe, tôi nghe bà chủ mới nói với anh Ba:
- Con
à, seatbelt cho Daisy đi con!”
Tôi nghe mà mắc cười muốn chết. Mỗi
lần ba mẹ cũ đưa tôi đi đâu bằng xe, họ đâu có seatbelt cho tôi bao giờ! Họ để
tôi tự do muốn ngồi đâu thì ngồi. Thậm chí tôi thò đầu ra cửa sổ cũng không
sao. Có lẽ bà chủ mới này tưởng tôi là người chăng! Anh Ba nói ngay:
- Không
sao đâu mẹ. Con đang ẵm Daisy mà.
Thật sự, anh ẵm tôi trong tay. Anh còn nói ông chủ mới đang
lái xe:
- Bố,
mở máy lạnh xe đi bố. Con sợ Daisy nóng!
Ông chủ mới cười cười vừa lái xe vừa mắng yêu con:
-
Khỉ đột, trời lạnh mà con. Thương nó dữ ha!
Anh Ba nhe răng cười hí hí làm tôi
cảm thấy được thương mến ngay từ giây phút đầu tiên. Dù biết được thương mến,
nhưng tôi cứ nhìn ra cửa xe, định bụng nếu về nhà chủ mới coi mòi không êm, tôi
sẽ trốn về nhà cũ. Xe chạy một đoạn đường khá xa, tự nhiên tôi cảm thấy ngộp. Tôi
thờ phì phò, hổn hển. Báo hại ba người xúm nhau nhìn tôi lo lắng. Bà chủ mới ngồi
phía trước, quay xuống nhìn tôi, vuốt ve tôi:
-
Kéo cửa kiếng xe
xuống một chút cho Daisy khỏi bị ngộp. Bà nói với ông chủ mới của tôi như thế.
Rồi quay xuống nhìn tôi, vuốt tóc tôi và nhỏ nhẹ nói với tôi:” Thương chưa!
Daisy, con đừng làm mẹ sợ.” Ồ, thì ra bà cũng thương tôi và xưng mẹ với tôi như
bà xưng mẹ với anh Ba. Thế là tôi có thêm một bố mẹ nuôi nữa!
Ông chủ liền nói:
-
Thôi để mở máy lạnh.
Máy lạnh mở. Tôi cảm thấy dễ chịu
một chút. Lâu lâu hai ông bà ngoái cổ nhìn tôi và vuốt ve tôi. Tôi thích lắm,
ngồi yên cho họ vuốt ve.
Xe vừa dừng lại ở trước nhà, như
một thói quen, tôi vẫy đuôi mừng và muốn nhảy ngay ra ngoài xe. Anh Ba ẵm tôi vào
nhà, vừa đặt tôi xuống sàn nhà, tôi chạy khắp nhà. Chỗ nào cũng lạ. Nên tôi đi đến
chỗ này, chỗ kia. Bà mẹ nuôi mới của tôi có vẻ sợ tôi chạy mất hoặc cắn phá nên
nói:
-
Coi chừng Daisy kìa.
Anh Hai, anh lớn của anh Ba trấn
an:
-
Không đâu, nó không phá đâu. Nó lạ nhà nên nó đi tùm
lum thôi.
Cả nhà xúm lại ôm tôi, vuốt ve tôi,
thương tôi ơi là thương. Anh Ba thương tôi lắm, anh đưa ngay giường của tôi xuống
phòng ngủ ở basement, bên cạnh giường ngủ của anh. Tôi quấn quýt bên anh.
Lạ nhà và nhớ gia đình cũ của tôi,
tôi chẳng ăn uống gì hết. Thức ăn của tôi có sẵn, nhưng tôi chỉ nhìn rồi lững
thững đi tìm thảm nằm. Mẹ nuôi mới của tôi lo lắng ra mặt, lúc nào cũng quan tâm
và để ý săn sóc tôi từng chút. Tôi không chịu ăn, bà vỗ về và nói: “Con đừng làm
mẹ lo”. Tôi cảm nhận được tình yêu thương bà dành cho tôi qua những lời bà nói
với tôi: “Con đừng làm mẹ sợ, con đừng làm mẹ lo!” Như vậy, từ nay tôi cũng có
một vị trí đặt biệt trong căn nhà này. Tôi rất đổi an tâm. Mọi người muốn tôi
vui nên bắt tôi làm trò, anh Ba, tay cầm sẵn miếng bánh. Tôi vừa nhìn thấy bánh,
mắt tôi sáng lên, định nhảy lên chụp lấy ăn liền. Nhưng sức mấy mà họ dễ dàng
cho tôi ăn ngay. Tôi biết tôi phải làm gì mới được ăn bánh, nên anh Ba chưa kịp
ra lệnh, vừa giơ tay là tôi vội vàng nằm xuống và không cần chờ anh muốn tôi làm
gì thêm, tôi lộn luôn một vòng cho rồi vì trước sau gì họ cũng bảo tôi làm như
vậy! Cả nhà được một trận cười quá thể. Họ thưởng tôi miếng bánh to hơn ba mẹ cũ
tôi cho. Tôi ngậm lấy miếng bánh và nằm ngay vào tấm mền của tôi mà ăn một cách
lý thú. Ðói mà!
Từ khi có tôi, cả nhà rộn ràng cả
lên. Ai cũng lo lắng cho tôi và vuốt ve tôi miết. Tôi cảm thấy vui vì được cả
nhà thương. Ngay cả mấy bạn gái của hai anh đến chơi, thấy tôi dễ thương đẹp gái,
nên cũng thương tôi, ẵm tôi vào lòng. Anh Ba còn đem tôi đi khoe nữa chứ. Anh đưa
tôi đến nhà người bạn. Vừa bước vào nhà, tôi hoảng vía, vì từ trong nhà phóng
ra một anh bạn to lớn hơn tôi gấp 3 lần. Bạn ta tên Bôbô nhảy tung tăng bên tôi
và sủa om xòm làm tôi muốn điếc cái lỗ tai. Nói đến đây tôi nhớ lại hôm tôi vừa
về nhà mới, tôi nghe tiếng sủa của một bạn hàng xóm. Tôi chạy ra gần cửa, lắng
tai nghe ngóng. Chắc ông bạn này lớn tuổi và to con lắm thì phải vì tiếng sủa ồ
ồ và oang oang. Cả nhà nghĩ là tôi sợ, nhưng tôi không sợ đâu vì người ta thường
nói “Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng” huống chi tôi đang ở trong nhà! Hơn nữa,
tôi là con gái xinh đẹp lại hiền nữa. Ai thấy cũng thương mà. Trở lại nhà bạn của
anh Ba. Ai cũng mến thương tôi nên chuyền tay ôm tôi bằng thích. Bạn Bôbô giận
lắm, chắc là ghen nên sủa om xòm. Ðợi thừa lúc không có ai để ý, Bôbô trả thù bằng
cách nhe cái bộ răng nanh ra nhát tôi, tôi sợ quá, cong đuôi chạy lại bên anh
Ba. Thấy vậy, cô bạn của anh Bala bạn Bôbô quá chừng làm Bôbô tức tối, đưa con
mắt cú vọ nhìn tôi như hăm đe: “Biết tay tui!” Tôi đâu có vừa, nheo mắt, đưa cái
mỏ ra thách thức: “Xí, sức mấy mà làm gì được em!” Thực ra, tôi không sợ vì anh
Ba đang ôm chặc tôi trên tay. Anh khen tôi với mọi người. Anh nói là tôi vừa hiền
vừa ngoan. Ðêm ngủ ở trong phòng anh không làm bậy một chút nào. Không giống như
Bôbô, lớn tồng ngồng, lấy vợ được rồi mà còn làm bậy trong nhà, không chịu đi
ra ngoài như tôi.
Khuya rồi, tôi muốn về nhà quá sức,
nhưng anh Ba ham vui nên cứ ở mãi. Thực ra anh Ba ở bao lâu cũng được, nhưng Bôbô
cứ ở quanh quẩn bên tôi. Hai con mắt cứ dấm dứ nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống
tôi. Tất cả chỉ vì ghen, vì có tôi nên mọi người bỏ quên bạn ta thôi. Ðến khi
anh Ba ẵm tôi ra về, tôi mừng quá thể. Bạn Bôbô nhìn tôi ra về thì mừng lắm. Nhưng
bạn không quên ném cho tôi vài tiếng sủa lấy oai.
Tôi về nhà mới, vào đúng long
weekend nên ai cũng ở nhà và tha hồ giỡn và chơi với tôi. Nhưng đến ngày thứ ba
cả nhà đi làm hết, chỉ còn mình mẹ nuôi mới của tôi thôi. Lúc bấy giờ tôi mới cảm
thấy buồn làm sao. Tôi lững thững đi đi lại lại ở trong nhà vì chẳng biết phải
làm gì. Tôi cảm thấy trống vắng lạ thường. Ðược một lúc, mẹ tôi đưa tôi đi tắm.
Bà vừa vuốt ve vừa nói:
-
Ði tắm nha con. Hôm qua đi chơi nhà người ta, con Bôbô
hôi lắm phải không? Ði tắm rồi xức nước hoa cho thơm nha cưng.
Bà đưa tôi vào bồn tắm lớn lắm. Bà
cho nước ấm vào chậu. Bà ẵm tôi vào và để tôi đứng vào trong chậu. Hai tay tôi
vịn lấy thành bồn tắm. Tôi được tắm quen rồi nên tôi ngoan ngoãn đứng yên cho bà
tắm. Bà xoa shampoo cả người tôi. Bà lấy tay che mặt tôi vì bà sợ lỡ sơ ý bọt xà
bông sẽ làm cay mắt tôi. Bà xối nước nóng cả người tôi cho sạch, tắm xong bà lấy
khăn trắng lau khô người cho tôi và còn lấy máy xấy, xấy lông cho khô rồi xức
nước hoa lên người tôi. Một mùi hương thơm thoảng nhẹ bao phủ người tôi, tôi
lim dim đôi mắt tỏ vẻ thích thú. Lúc chải đầu cho tôi, mẹ tôi khen tôi có đôi mắt
đẹp, tôi rất vui khi có ai khen đôi mắt to tròn và mơ mộng của tôi. Cám ơn trời
đã cho tôi có một thân mình nhỏ nhắn xinh xinh với bộ lông dài mượt mà và đôi mắt
tuyệt đẹp, các bạn tôi cũng phải ganh tỵ với sắc đẹp của tôi. Tôi ngước mắt nhìn
mẹ tôi và liếm vào tay bà như tỏ cho bà biết lòng biết ơn của tôi!
Tắm xong, tôi cảm thấy mát mẻ lạ thường
và chạy nhảy khắp nhà. Mẹ tôi lại vổ về tôi:
-
Ăn đi con. 4 ngày không chịu ăn gì hết. Ốm teo à.
Ðúng vậy, đã 4 ngày rồi tôi không
ăn gì hết ngoài mấy miếng bánh như một phần thưởng mỗi lần tôi làm trò.
Hình như có ai đi làm về. Tôi chạy
vội ra chờ ở cửa, cửa mở ra, tôi thấy anh Hai về. Tôi mừng quá, chạy lại vẫy đuôi
lia lịa, chạy tới chạy lui rồi còn trốn ở dưới gầm bàn để anh tìm tôi nữa chứ.
Anh thương tôi lắm, mới đầu khi gặp anh, anh không vồn vã như anh Ba, nhưng tôi
biết anh rất quan tâm và săn sóc tôi tận tình, anh sợ tôi buồn nên buổi trưa
hay những lúc chỉ có một mình anh và tôi, anh đã đưa tôi vào ngủ, trong phòng của
anh , nghe mẹ tôi nói đó là một điều lạ chưa bao giờ xãy ra, vì anh rất ư sạch
sẽ nên không muốn ai lạ vào phòng anh, thậm chí đôi khi anh còn cấm anh Ba vào
phòng vì anh chê anh Ba hay bầy hầy. Vậy mà tôi được anh bế bồng, đùa giỡn và
ra vào phòng anh một cách tự do! Do đó mà tôi đã không ngại khi chơi trò cút bắt
với anh, anh bỏ cặp qua một bên, rồi cũng giỡn và giả vở đi bắt tôi. Tôi sủa “gâu
gâu”, ý muốn nói: “Ðố anh bắt được tôi đó!”
Rồi đến lượt bố nuôi tôi về. Tôi
vội vàng chạy lại, nhảy lên mừng ông. Ông ôm lấy tôi và vuốt ve tôi. Ông vừa buông
tôi ra, tôi chạy một mach như muốn chúi đầu vào tường, chạy đi lấy mấy đồ chơi,
chạy lại với ông. Ông tưởng tôi đưa cho ông, nhưng tôi không đưa, chạy đi trốn
vào gầm bàn y như tôi trốn anh Hai vậy. Chạy giỡn nhiều quá tôi đâm ra đói bụng,
nên tôi đến ăn thức ăn của tôi, ăn một hơi hết chén luôn. Cả nhà xúm lại nhìn tôi,
mừng quá, nói với nhau:
- Thương chưa. Nó chịu ăn rồi!
Tôi ăn một hơi sạch bách luôn… Tôi
không bỏ lơi một chút gì. Cả bánh cũng vậy. Tôi ăn một cách thật sạch, không làm
bắn vãi ra nhà. Cả nhà thương nết ăn của tôi.
Tôi bắt đầu quen với nếp sống mới.
Hai nếp sống. Nếp sống nào tôi cũng được ấp ủ tình thương. Tôi thầm cám ơn ba mẹ
cũ đã nuôi nấng và dạy dỗ tôi từng chút từng chút một. Cái gì ông bà cũng dạy.
Chính vì thế khi về nhà mới, tôi được khen là ngoan, là giỏi. Ông bố mới của tôi,
tôi cứ tưởng là ông không thích tôi vì có lần ông nói: “Thích thì thích thật,
nhưng nuôi thì không nuôi. Mà nuôi rồi thì thương lắm.” Đúng, ông thương tôi thật.
Ông cũng ẵm và ve vuốt tôi và còn giỡn với tôi nữa. Một lần ông đang làm việc
trong phòng, tôi len lén mở cửa đi vào. Ông không la, nhưng nhẹ nhàng nói với tôi
đi ra. Nói đến tiếng nói tôi tức cười lắm. Khi ở nhà cũ, ba mẹ tôi là người Huế,
nhưng khi nói với tôi thì nói bằng tiếng Anh. Về đây họ nói tiếng Anh với tôi,
tôi hiểu chứ. Nhưng vì lạ người, lạ nước nên tôi buồn và không có phản ứng thôi.
Tôi nghe họ nói với nhau:
-
Hay là mình nói tiếng Huế cho nó hiểu?
Ông chủ vui tính nên nói tiếng
Anh bằng giọng Huế liền. Ông gọi tôi:
-
Ðệ dị. Cặm hịa!
Trời đất ơi, tôi có nghe ba mẹ cũ
người Huế nói tiếng Anh bằng giọng Huế bao giờ đâu! Tôi phải vênh cái tai ra mà
vẫn chưa hiểu ông nói gì. Tôi cứ đứng tồng ngồng ra đó thôi. Anh B có lẽ biết tôi
không hiểu nên anh gọi tôi:
-
Daisy, come here!
À thì ra ông gọi tôi lại với ông!
Rõ khổ. Nếu mà tôi biết nói tiếng người thì tôi sẽ nói với ông:
- Bố ơi, nói giọng miền Bắc hay
miền Nam con còn hiểu chứ bố nói bằng giọng miền Trung, con không hiểu gì đâu.
Con ở với ba mẹ cũ 3 năm trời mà ông bà đâu nói tiếng Việt bằng giọng Huế cho
con nghe đâu!
Bây giờ thì tôi quen nhà mới lắm
rồi. Tôi mừng khi có ai đi làm về. Suốt ngày chỉ có mẹ nuôi tôi và tôi ở nhà,
nhà vắng lắm! Mẹ tôi suốt ngày ngồi trong phòng, trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó
và làm việc không buông tay. Thỉnh thoảng tôi đến khèo cửa phòng, bà cho tôi vào
hoặc cùng tôi xuống lầu để cho tôi đi vệ sinh hoặc thay nước cho tôi những lúc đó
bà âu yếm nói chuyện hoặc giỡn với tôi hay thấy tôi ngoan bà thưởng cho tôi miếng
bánh. Bà rất thích chụp hình tôi, rồi gửi hình tôi cho bạn bè hay mỗi lần bà điện
thoại trong câu chuyện bà luôn nói về tôi và khen tôi đủ thứ. Tôi cũng không lấy
làm lạ tại sao bà thương tôi nhiều như vậy vì khi vào phòng bà tôi mới thấy có
rất nhiều hình puppies, treo trên tường, trên lịch và trong computer của bà. Bà
cũng có rất nhiều puppies nhồi bông khá đẹp. Nhưng tôi vẫn hảnh diện vì tôi là
một con chó thật biết cảm nhận và biết đáp trả tình thương của những người
trong nhà, tôi còn biết đem niềm vui cho họ nữa qua những trò chơi mà họ muốn tôi
làm. Có tôi, bà mẹ nuôi của tôi đỡ cô đơn hơn, tôi biết bà cô đơn khi trong ngôi
nhà cả ngày không có tiếng người. Vì thế, mỗi khi có người đi làm về, bà cũng
như tôi vội vàng chạy ra mở cửa, bà vui mừng lắm.
Tôi thầm cám ơn hai gia đình đã
nuôi tôi, yêu thương săn sóc tôi và đã coi tôi như là một thành viên trong gia đình
họ. Tuy nhiên tôi cũng có chút tự hào vì nhờ có sự hiện diện của tôi mà gia đình
thêm tiếng cười rộn rã và mọi người gần gũi nhau hơn.
Cám ơn ba mẹ nuôi cũ của tôi, các
anh chị cũ của tôi. Tôi luôn ghi khắc hình ảnh của mọi người trong trí nhớ của
tôi mãi mãi. Xin cả nhà đừng buồn, đừng lo nữa vì Daisy cũng rất được yêu thương
trong căn nhà mới này.
May-29-2011- Daisy
No comments:
Post a Comment