Chiên lạc
Con như con
chiên nhỏ,
Trong đoàn chiên
của Cha.
Cha cho con thấy
rõ,
Cạm bẩy kẻ gian
tà.
Đường dài con
theo Cha,
Thấy đâu là hạnh
phúc.
Mệt mỏi nẻo đường
xa,
Con kêu ca than
trách.
Rồi lặng lẽ rời
đàn,
Lang thang cánh
đồng hoang.
Ngắm ngàn hoa
khoe sắc,
Nụ hoa xanh tím
vàng.
Tung tăng con chạy
nhảy,
Đuổi bướm và hái
hoa.
Lắng nghe bản
tình ca,
Gió hoà dòng
thác đổ.
Con đâu ngờ sẽ
khổ,
Khi ắnh nắng chiều
buông.
Bầu trời nổi
giông tố,
Hốt hoảng con
tìm chỗ.
Có ai người dẫn
lộ?
Giữa đêm tối bão
bùng,
Tiếng gầm vang
không trung.
Khiếp kinh con
ngã quỵ.
Nhớ Cha con thầm
thỉ:
“Cha ơi cứu con
mau!
Thân con quá đớn
dau.
Chỉ mình Cha có
thể.”
Con thiếp dần
trong mê,
Cha tìm kiếm đưa
về,
Tiếng reo vui ,
con tỉnh.
Quên nỗi đau ê
chề…
Cha lắng nghe
con kể,
Tháng ngày con
ngụp lặn,
Trong gian khổ
nhọc nhằn.
Cha xót xa triều
mến.
“Con ơi, cố gắng
lên,
Tình Cha luôn vững
bền.
Hãy cùng Cha tiến
bước,
Gian khổ Cha sẽ
đền.”
Viphương
1994
No comments:
Post a Comment