Một
chút suy tư về Vô Cảm
Mấy
ngày nay khi đọc bài vô cảm của một học sinh trung học ở Việt Nam, thành thực tự
đáy lòng tôi cũng đã có những suy tư và tự xét mình xem có phải chính tôi cũng
là một trong số những người vô cảm đó không.
Rồi
mới đây, trong nhóm Viết Cho Nhau của
chúng tôi cũng có một vài ý kiến cho rằng nhóm Viết Cho Nhau nên có một Logo và
thêm banner cho đẹp hơn, trẻ trung hơn… Tôi
đã phân vân và thầm trách có mấy ai còn muốn đọc hay góp ý trong nhóm đâu mà
đòi thay đổi. Thú thật tôi rất được may mắn là một thành viên của nhóm VCN mặc
dù bản thân tôi văn dở chữ dốt, nhưng lại thích đọc văn thơ và qua những bài viết,
những vần thơ của các anh chị trong nhóm chia sẻ đã cho tôi niềm vui và tôi học
được rất nhiều bài học quý giá từ các bài chia sẻ đó.
Nếu
tôi nhớ không lầm thì nhóm này đã được 3 tuổi. Rất trẻ! Nhóm được hình thành
như thế này:
Dịp
lễ Tro năm 2009 bắt đầu vào mùa Chay, cha Tuấn gửi cho chúng tôi một điện thư
như sau: “Chiều hôm nay mình chợt có ý nghĩ: Chúng ta có thể đồng hành với nhau
40 ngày mùa chay này bằng email được không?... Nghĩa là, mỗi ngày, mình và anh
chị em sẽ cùng chia sẻ với nhau chút suy niệm về một câu nào đó trong bài Phúc
Âm của ngày hôm đó. Không cần viết nhiềụ. Một chữ, một câu, một đoạn ngắn mà
chúng ta cảm thấy thích thú để suy nghĩ, để chia sẻ với nhaụ…” Từ đó chúng tôi
đồng hành với nhau, chia sẻ cho nhau những cảm nghiệm về lời Chúa. Nhờ đó mà chúng
tôi học hỏi lẫn nhau và nâng đỡ nhau rất nhiều! Mùa chay năm đó tôi cảm nghiệm
được đâu là ân phúc Chúa ban, đâu là tình yêu vô biên mà Chúa đã chết để cứu
tôi được rỗi và đâu là tình thương mến mà anh chị em trong nhóm thương yêu nâng
đỡ nhau…
Tôi
xin được trích lại một vài cảm nghiệm của các anh chị em chia sẻ trong ngày thứ
40 để chúng ta cảm được một chút gì để nhớ để thương. Em Sáng đã chia sẻ thế
này: “Cha Tuấn à, hôm nay đã là ngày cuối của chuơng trình đồng hành Mùa Chay rồi.
Con rất cám ơn cha đã gợi ý, hướng dẫn và còn thức khuya mỗi đêm để đúc kết, soạn
bài suy niệm cho tụi con trong 40 ngày qua. Đây là lần đầu tiên con đuợc đồng
hành mùa chay. Con cảm thấy mình rất may mắn trong mùa chay này được đồng hành
với cha, với các anh chị em và với một người rất đặc biệt là Chúạ. Thú thật,
con cũng đã có nhiều lúc thấy ngại, thấy chán, thấy lười biếng và muốn bỏ
ngang. Nhưng cứ mỗi lần con muốn give-up thì cái câu hỏi thật buồn của Chúa văng
vẳng bên tai con: “Simon, anh ngủ à. Anh không thức nổi một giờ với Thầy sao?” Simon có vô tình vô cảm với Thày mình không? Người
khác chia sẻ: “Hôm nay ngày lễ lá Chúa vào Thành Gierusalem… Một sự im lặng kỳ
lạ của nhóm đồng hành đã làm cho con chờ đợi, làm cho con lo lắng và làm cho
con suy nghĩ…”
Thế
rồi 40 ngày chay thánh qua nhanh đã để lại trong chúng tôi một cái gì quá ư khắng
khít, thân thương và nuối tiếc… Chúng tôi đã phải thốt lên chẳng lẽ không còn
liên lạc được với nhau nữa hay sao?
Một
vài người làm thơ để chia sẻ những cảm nhận, những nuối tiếc của những ngày qua.
Thế rồi có anh chị đề nghị tại sao chúng mình không tiếp tục viết để chia sẻ
cho nhau những vần thơ, những câu chuyện vui buồn, những áng văn nho nhỏ hay những
tin tức, những gì mình học hỏi được… Thế là nhóm VCN được thành hình để giữ mãi
thân tình đó!
Hơn
ba năm qua, nhìn lại chúng ta cũng đã có một số các anh chị em gia nhập vào Nhóm.
Chúng ta đã đón nhận biết bao là tiếng lòng của các anh chị qua những vần thơ,
những ca khúc dệt nên muôn vạn lời ca tiếng nhạc để kính dâng Chúa và Mẹ Maria
và cũng đã cho anh chị em chúng ta những chia sẻ niềm vui, nụ cười, tình thân
ái mỗi khi chúng ta có kỷ niệm ngày sinh nhật hay khấn dòng và những ngày lễ để
cầu nguyện cho nhaụ. Đó là điều làm cho chúng ta gần nhau hơn, an ủi nhau hơn…
Nhưng
nếu chỉ có thế, tôi tự hỏi lòng mình là tôi đã theo đúng mục đích, theo đúng
nguyện vọng của Nhóm chưa? Tôi đã thực sự yêu thương nhau đích thực chưa? Tôi
thật sự đã quan tâm đến những người trong Nhóm của tôi chưa? Tôi hỏi tôi và tôi
đã có ngay câu trả lời là chưa!
Nhóm
của chúng ta có 26 thành viên. Mỗi thành viên có một tài năng Chúa ban riêng.
Người này chia sẻ những bài thơ. Người khác chia sẻ bằng những câu chuyện của chính
bản thân hoặc lượm lặt những câu chuyện có giá trị trong cuộc sống rồi đem chia
sẻ với Nhóm. Người đan lên thơ những nốt nhạc đượm tình quê. Người chia sẻ những
gì mình có. Có người chia sẻ cho Nhóm tài năng đặc biệt của mình bằng những bức
tranh, bằng những slide show thật hay và thật đẹp. Vân vân và vân vân. Còn nhiều
lắm. Thế nhưng tôi lại hỏi tôi. Tôi có khích lệ tinh thần anh chị em trong Nhóm
một lời nào không? Hình như tôi quá nghèo về lời khen, về lời khích lệ, trong
khi nếu ai không khen tôi thì tôi lại buồn! Có phải vì không khích lệ và nếu có
thì thật là nghèo nàn của tôi mà một số người trong Nhóm cảm thấy mất hứng thú
chia sẻ những gì mình có chăng?
Suy
nghĩ kỹ tôi nhận ra tôi cũng là một loại người vô cảm. Thái độ thờ ơ của tôi đã
nói lên tôi đã vô cảm trước những cố gắng của anh chị em tôi. Cứ nghĩ mà xem
như Vũ Thủy và Cao Bồi Già hai mắt không bình thường như chúng ta vậy mà hai
người ấy vẫn dệt những vần thơ để chia sẻ với chúng ta. Có thể nói là rất thường
xuyên và luôn luôn khuyến khích nâng đỡ góp ý cho những cây bút còn thô sơ chập
chững. Thế mà bản thân tôi, tôi chỉ đọc mà không một lời hồi đáp, thử hỏi người
anh em tôi có buồn không???
Sáng
hôm nay, tôi đã khóc vì bạn tôi đã qua đời. Trong thánh lễ tôi đã không cầm được
nước mắt khi vị chủ tế xin mọi người cầu nguyện cho bà bạn tôi.
Cho
tôi chia sẻ một chút về người bạn nàỵ. Ông bà là người Canada chính gốc, rất lớn
tuổi. Trong một lần vấp ngã bà đã bị thương tật và đi đứng rất khó khăn, thế mà
mỗi sáng ông dìu bà đến nhà thờ dự lễ. Cử chỉ vô cùng âu yếm của ông đã tác động
lên tôi rất nhiều. Tôi nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng sống được đến giờ này, tuổi
già sức yếu thế mà hai vợ chồng vẫn còn dắt dìu nhau mỗi ngày đến với Chúa thì
còn tình yêu nào hơn đâỵ! Vì cảm phục ông bà, nên tôi chào hỏi và làm quen với
họ. Mỗi ngày sau lễ chúng tôi đứng trước cửa nhà thờ để hỏi han và nói chuyên
trời mây theo mùa. Sở dĩ tôi nói những chuyện như thế vì vốn liếng tiếng Anh của
tôi đâu đủ để nói chuyện văn chuơng thơ phú…
Mùa
hè vừa qua, sau buổi lễ tôi không thể đứng nói chuyện với ông bà được và vội
xin phép về nhà ngay. Ông bà hỏi tại sao tôi gấp quá vậy. Tôi trả lời vì hôm
nay nắng đẹp tôi phải về để trồng bông hồng mới mua tối hôm qua, nếu để đến trưa,
nắng nhiều, trồng bong sẽ chết. Tôi hỏi ông nhà ông có trồng bông không. Ông lắc
đầu. Tôi nhìn bà và tôi buột miệng nói ông không cần trồng bông đâu vì ông đã
có một cái bông hồng rất xinh đẹp mà ông săn sóc mỗi ngày nè. Bà Mary, vợ ông
đó. Đó chính là bông hồng của ông! Nghe vậy, ông bà rất vui và nhìn tôi thật trìu
mến. Từ đó chúng tôi thân nhau. Mặc dù ngày tháng quen nhau không bao lâu,
nhưng chúng tôi quan tâm đến nhau. Mỗi khi không thấy ông bà ở trong nhà thờ,
tôi lại lo lắng không biết hôm nay ông bà như thế nào. Cũng thế, mỗi khi tôi sắp
có việc đi đâu không đến nhà thờ dự lễ được tôi cũng phải báo trước kẻo ông bà
lo. Tình bạn chúng tôi chỉ có thế. Sáng nào nếu thấy ông bà, tôi cảm thấy vui
và an tâm và chúng trao cho nhau lời chúc bình an mỗi sáng trong thánh lễ.
Vì
thế sáng nay khi nghe tin bà ra đi, nhìn ông khóc nức nở, tôi đã nghĩ đến tình
bạn trong nhóm VCN. Nếu một ngày nào một trong chúng ta ra đi, tôi sẽ hỏi lòng
tôi đã yêu thương bạn tôi đủ chưa, hay tôi đã sống vô cảm trên những món quà mà
bạn đã trao về tôi hằng ngày qua những chia sẻ trong Blog Viết Cho Nhau?
Viphương
Nov-15-2012
No comments:
Post a Comment