Trên Đỉnh Calvê


Trời Toronto đang vào Thu, se sẽ lạnh, cái lạnh dễ thương làm sao! Không cắt da xé thịt như mùa đông tuyết phủ, cũng không nóng gắt cháy da như mùa hè ở quê tôi!
Thả bộ dọc theo lối mòn của công viên gần nhà, tôi hít thở từng ngụm không khí trong lành của ban mai và ngắm nhìn những nụ hoa nở muộn. Những hạt sương mai nằm gọn trên cành lá ngọn cỏ, trên những nụ hồng đỏ thắm, lóng lánh như những hạt kim cương tinh khiết. Những tia nắng mai xuyên cành cây kẽ lá làm những nụ hồng thêm xinh tươi sống động!
Thời tiết này, sao mà giống thời tiết lúc xuân về trên xứ tôi, cũng trời lành lạnh, cũng nắng chan hòa nhưng không gay gắt. Tôi nhớ mùa xuân năm ấy, tôi đã không về quê ăn Tết theo như tập tục của gia đình. Cha mẹ tôi già nua, không muốn bỏ ruộng vườn nơi mà một đời các ngài đã dày công gầy dựng, để vào Saigòn sinh sống với anh chị em chúng tôi. Do đó, các anh chị em chúng tôi vì theo nghề nnghiệp phải bỏ xứ ra đi, người nơi này, người chỗ nọ, nhưng mỗi năm vào dịp tết, chúng tôi tất cả con cháu nội ngoại đều trở về đoàn tụ với gia đình, xúm xít bên nhau, chung hưởng những ngày vui bên cha mẹ già. Thế mà, năm đó vì tình hình chiến sự sôi động, tôi đã không thể trở về. Cha mẹ tôi buồn lắm, tôi là con út mà! Bao nhiêu yêu thương, cha mẹ dành cho tôi, luôn mong muốn tôi ở gần bên khuya sớm, thế mà đứa con gái út của cha mẹ lại là đứa thích bay nhảy, thích phiêu lưu. Có lẽ từ tuổi thơ ấu tôi đã được cha mẹ và các anh chị cưng chiều quá đỗi, nên tôi thích theo ý mình, thích phiêu lưu như những chuyện thần tiên tôi đã đọc lúc còn bé. Cha mẹ tôi luôn luôn chiều chuộng tôi nên các ngài đành xót xa để tôi đi học xa và làm việc xa nhà. Mỗi lần tôi trở về thăm nhà, cha tôi lại khoe: “Thư con gửi về cho cha, cha luôn luôn bỏ vào túi áo trong, cài kim băng lại, con biết vì sao không?” Tôi lắc đầu nũng nịu như đứa bé: “Làm sao con biết được! Cha nói đi.” Cha tôi mỉm cười, tát cưng vào má tôi và nói: “Cha giữ thư con chỗ này vì nó gần trái tim cha!”
Thương yêu làm sao! Ôi tình yêu cha cho con gái út của cha là thế đó! Cha ơi, làm sao con quên được. Lúc con còn bé, cha luôn đem con theo cha. Cho dù cha đi thăm viếng hay đi dự tiệc tùng trong làng trong tỉnh, cha cũng đem con theo. Con thích nhất được cùng cha cỡi ngựa đi thăm ruộng vườn, đồi núi; được ngồi gọn trong lòng cha trên lưng ngựa. Con nắm giây cương giục ngựa lên đường. Cha đưa con đi khắp nơi, lúc leo đồi khi lội suối, qua những thung lũng, đến những buông làng của đồng bào sắc tộc. Những lần đi như thế con được rất nhiều quà, từ những món quà nhà quê mộc mạc hay những cụm hoa Lan rừng tỏa ngát hương thơm. Con còn được cha cho đi theo cha trong những lần cha đi săn bắn. Có một lần xe đang đổ dốc, một chú nai to xuất hiện trước đầu xe. Hai con mắt nó to như hai cái đèn pha. Nó đứng ngang đầu xe thách thức. Chú tài hỏi cha bắn nó không? Có lẽ cha biết con sợ vì con đang ôm chặt lấy cha nên cha bảo chú ấy đừng bắn. Thế là hôm đó cha đi săn về tay không. Có lần các chú người làm đi chài cá, con cũng đòi đi cho bằng được. Cha chiều ý cho đi. Kết quả các chú chỉ chài được một con cá thật to. Con cá đó chính là con vì khi con thấy một con cá nhỏ bị mắc lưới, con vội nhảy ngay vào trong lưới để bắt con cá đó cho bằng được. Thế là lưới bị rách!
Ðiều con thích thú nhất là đêm đêm ngồi bên cha, cha muốn con đọc cho cha nghe rất nhiều bộ sách như Tam Quốc Chí, Đông Châu Liệt Quốc, Hán Sở Tranh Hùng, Cổ Học Tinh Hoa… Con đọc đến đâu cha giải thích đến đó. Có khi cha hứng chí ca cho con nghe. Giọng hát của cha rất hay. Con được nghe cha kể về ông bà nội. Khi xưa ông nội con là một ông bầu gánh hát Bộ, lưu diễn khắp nơi. Bà nội là người Hoa chạy loạn từ Trung Hoa qua Việt Nam. Bà mê hát Bộ nên trốn cha mẹ đi theo gánh hát của ông nội và từ đó hai người nên nghĩa vợ chồng và sanh nhiều hát bộ con trong đó có cha. Từ thủa nhỏ cha đã được ông bà nội tập dượt để đóng vai ấu chúa, nên cha thuộc rất nhiều đoạn hát trong các tuồng cổ, vì thế cha hay hát cho con nghe! Con rất thích các tuồng cổ đó vì hậu vận bao giờ kẻ ác cũng phải đền tội và người hiền, người ngay bao giờ cũng được đền bù. Đó là lý do tại sao cha và con hay quấn quit bên nhau.
Thế rồi, khi con bắt đầu đến tuổi chập chững vào đời, vào một đêm khuya sương mù dày đặc, cha đi chơi về, cha và ngựa đã rơi xuống bên một giòng suối, không một ai hay biết. Đến sáng tỉnh dậy, cha trở về nhà trong một trạng thái đau nhức cả đầu và hoa cả mắt. Cha được đưa vào Saigòn trị bệnh và sau cuộc giải phẫu mắt, Cha đã mất hẳn ánh sáng! Hai mắt tinh anh của cha không còn thấy gì nữa. Ôi đau thương làm sao! Cha oai hùng thế đó, thế mà giờ đây cha quờ quạng, cha bất lực và cha khổ sở quá chừng. Có những lúc cha tức bực, tâm tính cha thay đổi, hay la mắng, chửi bới. Lúc đó con là người chạy trốn trước tiên. Rồi cũng kể từ đó con thay đổi hoàn toàn. Con không dám đến gần cha. Mỗi lần con phải dắt cha đi đâu, con xem như một cực hình. Mỗi lần bạn bè nhìn thấy con dắt cha, con như muốn độn thổ. Con xấu hổ vì có một người cha mù lòa. Đó là lý do tại sao con bỏ cha mẹ để đi học xa. Đáng lý ra, con phải là người thương cha nhiều hơn hết. Con phải sống bên cạnh cha để an ủi, để giúp đỡ cha trong những ngày cha bệnh tật yếu đau. Thế mà con bỏ cha ra đi, tìm cuộc sống cho riêng con. Con biết cha thương con nhiều và xót xa biết là bao khi con ra đi. Cha nhớ mong con từng ngày. Ngày đêm ôm ấp những lá thư của đứa con từ phương xa và trìu mến giữ lấy ngày đêm bên trái tim mình.
Qua biến cố đau thương đó, cha tôi như một Phaolô ngã ngựa năm nào! Chúa đã quật ngã cha tôi. Qua thời gian hoạn nạn đau khổ kéo dài, cha tôi đã hồi tâm. Cha tôi không còn bực tức, không còn giận dữ la mắng.
Một lần ngã ngựa, một lần trở về với Thiên Chúa, trở về với Đấng mà bấy lâu cha tôi đã lãng quên vì mãi chạy theo danh vọng, tiền tài. Cha tôi bắt đầu chuyên tâm cầu nguyện. Cha tôi đã dùng tất cả thời giờ trong ngày để cầu nguyện. Cha tôi dâng những tháng ngày mù lòa, bệnh tật cho Chúa. Một lần cha tôi đã kể cho tôi nghe: “Từ khi con rời nhà, suốt ngày cha đọc kinh, chuỗi này cho đứa này, chuỗi kia cho đứa kia… và mỗi ngày cha dâng lên Đức Mẹ từ sáu đến tám tràng Mân Côi để cầu nguyện cho con cái và nhất là đền những tội mà cha đã làm khi xưa!” Kể từ ấy tâm tính cha tôi thay đổi. Cha tôi chấp nhận. Cha tôi sống những ngày còn lại hiền hòa, yêu thương bên mẹ và các cháu.
Và rồi một biến cố lớn đã xảy ra, người ta đưa nhau đi lánh nạn. Cha tôi cũng ở trong số những người đó. Dù hai con mắt đã bị mù lòa, dù thân già sức yếu nhưng cha vẫn nói với mẹ đưa cha đi tìm tôi và mong tìm gặp lại đứa con út của cha. Trên đường đi lánh nạn năm ấy, đoàn người chen chúc đi, đi dưới làn bom đạn để tìm sự sống. Họ leo đèo, lội suối, vượt núi trèo non… Trên một đỉnh đồi ngày hôm ấy, ngày lễ Thánh Cả Giuse, người cùng làng đã nhìn thấy hai cụ già dựa vào nhau, hai tay ôm chặt chuỗi tràng hạt, nét mặt bình an và đã trút linh hồn…!!!
Lạy Chúa khi nghe được tin ấy, con sửng sốt bàng hoàng. Con đau xót vô cùng! Con thương cha mẹ con vô hạn! Con nghĩ con là đứa con bất hiếu, vì con mà cha mẹ con phải lâm nạn! Dưới cái nhìn của người đời, đó là cái chết thê thảm, chết bờ chết bụi! Nhưng con lại nghĩ đến đỉnh đồi Calvê, nơi mà xưa kia Chúa đã chịu chết để cứu chuộc tội con. Đối với Chúa, đồi Calvê là nơi Chúa ban ơn cứu độ và ơn tha thứ cho nhân loại! Đối với cha mẹ con, ngọn đồi nơi cha mẹ con an nghỉ cũng là ngọn đồi Calvê nơi các ngài nhận được lòng thương xót của Chúa! Cám ơn Chúa đã thương cha mẹ con, đã đưa cha mẹ con qua hết đoạn đường thánh giá và đã cho các ngài an nghỉ trên đỉnh Calvê với Chúa. Ôi ngọn đồi hạnh phúc!
Qua những biến cố đau thương, tôi đã nhìn ra được đâu là lòng thương xót và sự quan phòng của Chúa. Nếu không bị ngã ngựa, không bị mù lòa, chắc chắn cha tôi không trở về với Chúa. Cha tôi vẫn mãi đắm chìm trong danh vọng, tiền tài. Nếu vận nước không đổi thay. Dù rằng sự đổi thay làm cho gia đình tôi ra cùng cực, nhưng hầu hết mọi người trong gia đình đều trở về với Chúa!
Ôi lạy Chúa, lòng nhân từ Chúa bao la quá! Và giờ đây xâu chuổi mà đã bên cạnh cha mẹ con trong suốt cuộc hành trình dương thế, đã được trao lại cho chúng con như lời trối sau cùng của cha mẹ: “Các con hãy vâng nghe lời Mẹ Fatima nhắn nhủ: Hãy năng lần hạt Mân Côi, ăn năn đền tội và tôn sùng Trái Tim Mẹ!”
Lạy Mẹ Maria, nhờ lời kinh Mân Côi, xin mẹ cầu cùng Chúa thánh hóa đời con, giúp con luôn sống đẹp lòng Chúa, để một ngày rất gần đây con cũng được an nghỉ trên đỉnh Calvê với Chúa!
viphương

No comments:

Post a Comment